Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cô ta nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
Có sự bàng hoàng, có hối h/ận, và cả một tia lấy lòng khó tin.
"Thời Uyên... thật sự là anh sao?"
Cô ta bước tới một bước, cố gắng rút ngắn khoảng cách.
"Mấy năm nay, hóa ra anh vẫn luôn làm thiết kế sao?"
"Tại sao anh không nói cho em biết?"
Tôi lùi lại một bước, tránh sự đụng chạm của cô ta.
"Nói cho cô biết cái gì?"
"Nói cho cô biết tôi vẫn còn có thể ki/ếm ra tiền, để các người lại nghĩ cách cư/ớp lấy tác phẩm của tôi đưa cho cậu ta sao?"
Thẩm Thính Lan nghẹn lời, không nói nên lời.
Cô ta nhìn vẻ tỏa sáng rạng rỡ của tôi, rồi lại nhìn Lục Tinh Dã đang như kẻ chí phèo bên cạnh.
Cán cân cuối cùng cũng bắt đầu nghiêng.
"Thời Uyên, giữa chúng ta có hiểu lầm."
Cô ta hạ thấp giọng.
"Dự án phía Tây em đã dừng lại rồi, vị trí của ông xã Thẩm gia vẫn là của anh."
"Chỉ cần anh chịu giúp đỡ, để G&D rót vốn vào Thẩm thị..."
"Cô nằm mơ đi."
Tôi lạnh lùng c/ắt ngang lời cô ta.
"Đơn xin phá sản của Thẩm thị, ngày mai sẽ xuất hiện trên bàn làm việc của tòa án."
Tôi quay đầu nhìn bảo vệ.
"Ba người này không có thư mời, làm sao mà lẻn vào được?"
"Đuổi họ ra ngoài."
Bảo vệ lập tức tiến lên.
"Ba vị, mời cho."
Dưới sự chứng kiến của toàn bộ giới thượng lưu.
Thẩm Thính Lan và người nhà họ Lục bị đuổi khỏi sảnh tiệc không chút nể nang.
Sáng hôm sau.
Tôi ngồi trong văn phòng Tổng giám đốc ở tầng cao nhất của G&D.
Xem xét tiến độ mới nhất do luật sư Triệu gửi đến.
Cổ phiếu của Thẩm thị vừa mở sàn đã giảm sàn.
Ngân hàng bắt đầu thúc n/ợ.
Thẩm Thính Lan như kiến bò trên chảo nóng, chạy đôn chạy đáo cầu cạnh khắp nơi.
Cửa văn phòng bị đẩy mạnh.
Lục Mạn Ngâm xông vào.
Bảo vệ đuổi theo phía sau.
"Tổng giám đốc Lục, xin lỗi, chúng tôi không ngăn được cô ấy."
Tôi xua tay, ra hiệu cho bảo vệ ra ngoài.
Lục Mạn Ngâm lao đến trước bàn làm việc của tôi.
Hai tay chống lên mặt bàn, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ.
"Lục Thời Uyên, mày nhất định phải dồn người nhà vào đường cùng sao?"
"B/ệnh tim của bố tái phát, giờ đang cấp c/ứu trong b/ệnh viện."
"Mẹ thì suốt ngày khóc lóc ở nhà."
"Mày hài lòng chưa?"
Chị ta tưởng dùng tình thân còn có thể trói buộc được tôi.
Tôi tựa lưng vào ghế, xoay xoay cây bút máy trong tay.
"B/ệnh tim của bố, là do bị kích động khi bị niêm phong tài sản đúng không?"
"Còn chuyện mẹ khóc, là vì mấy chiếc đồng hồ danh giá của bà đều bị mang đi đấu giá rồi phải không?"
"Việc đó thì liên quan gì đến tôi?"
Lục Mạn Ngâm nghiến răng.
"Rốt cuộc mày muốn thế nào mới chịu buông tay?"
"Chỉ cần mày rút đơn kiện, chị đảm bảo sau này nhà họ Lục sẽ cung phụng mày như đại thiếu gia."
"Tinh Dã cũng sẽ trả lại studio cho mày."
Tôi cười.
Cười đến mức thấy thật đáng thương.
"Lục Mạn Ngâm, đến giờ chị vẫn chưa hiểu rõ tình hình sao?"
Tôi đứng dậy, đi đến trước mặt chị ta.
"Tôi không cần các người cung phụng tôi như đại thiếu gia."
"Tôi cũng thấy gh/ê t/ởm những thứ Lục Tinh Dã đã dùng qua."
Tôi lấy một tập tài liệu từ trong ngăn kéo, ném trước mặt chị ta.
"Xem cái này đi."
Lục Mạn Ngâm cầm tập tài liệu lên.
Chỉ mới nhìn một cái, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Đây là biên lai thụ lý vụ án của cảnh sát.
Về việc Lục Tinh Dã năm năm trước bị tình nghi đá/nh cắp bí mật thương mại của người khác (bản thảo thiết kế của tôi) và sử dụng để trục lợi bất chính.
"Mày báo cảnh sát bắt Tinh Dã?"
Giọng chị ta r/un r/ẩy.
"Nó là em trai mày đấy! Nó sức khỏe yếu như vậy, vào đó thì làm sao chịu nổi!"
"Lúc nó ăn cắp đồ của tôi, sao không nghĩ tôi là anh trai nó?"
Tôi lạnh lùng nhìn chị ta.
"Lúc nó đeo vòng ngọc của bà ngoại tôi, đi xem show ở Paris, sao không nghĩ tôi trên núi có chịu nổi hay không?"
"Lục Mạn Ngâm, sự thiên vị của chị, thật khiến người ta buồn nôn."
Chị ta ngã khuỵu xuống ghế.
"Coi như chị c/ầu x/in mày."
Người chị ruột từng cao cao tại thượng này, lần đầu tiên cúi đầu trước tôi.
"Tinh Dã không thể ngồi tù, nó sẽ bị h/ủy ho/ại mất."
"Nó đã bị h/ủy ho/ại từ lâu rồi."
Tôi nhấn nút điện thoại nội bộ.
"Cho bảo vệ lên, mời người này ra ngoài."
Khi Lục Mạn Ngâm bị bảo vệ lôi đi, chị ta vẫn không ngừng gào thét tên tôi.
Tôi làm như không nghe thấy.
Buổi chiều, trợ lý của tôi bước vào.
"Tổng giám đốc, Thẩm tổng của Thẩm thị đã đợi ngài ở sảnh tầng dưới ba tiếng rồi."
"Cô ấy nói nếu không gặp được ngài, cô ấy sẽ không đi."
Tôi đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn dòng xe cộ như kiến dưới lầu.
"Cho cô ta lên."
Mười phút sau, Thẩm Thính Lan bước vào văn phòng của tôi.
Cô ta trông rất tiều tụy.
Bộ vest đã nhăn nhúm, lớp trang điểm cũng đã nhòe đi.
Tiểu thư nhà họ Thẩm từng tinh tế và ích kỷ năm nào, cuối cùng đã cúi đầu.
"Thời Uyên."
Chương 10
Chương 7
Chương 11
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 10
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook