Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ánh mắt của tất cả mọi người luân chuyển giữa màn hình và Thẩm Thính Lan. Gương mặt Thẩm Thính Lan trong chớp mắt trở nên trắng bệch.
"Tắt đi! Tắt ngay lập tức!"
Cô ta gào lên về phía bàn điều khiển. Thế nhưng màn hình không những không tắt, mà ngay sau đó, một đoạn ghi âm được phát ra.
Đó là năm năm trước, trong một phòng riêng tại khách sạn này. Cuộc đối thoại giữa Thẩm Thính Lan và Lục Mạn Ngâm.
"Mạn Ngâm, số di sản và bản thảo trong tay Thời Uyên, nhất định phải lấy cho bằng được. Tháng sau Tinh Dã phải đi Milan rồi, không có tiền sao được?" - Đó là giọng của Thẩm Thính Lan.
"Tôi biết rồi." Giọng Lục Mạn Ngâm lạnh lùng, "Tôi đã dàn xếp xong với đại sư Trần. Ngày mai ông ta sẽ đến nhà nói Thời Uyên mang mệnh cô quả. Chỉ cần đưa nó đi, những thứ bà ngoại để lại đương nhiên sẽ là của Tinh Dã."
"Ủy khuất Thời Uyên vài năm vậy, đợi Tinh Dã đứng vững trong giới thiết kế rồi đón nó về sau."
Đoạn ghi âm rất ngắn, nhưng từng chữ từng câu như những cái t/át vang dội, giáng thẳng vào mặt Thẩm Thính Lan và những người nhà họ Lục.
"Lục Thời Uyên! Mày đi/ên rồi à!"
Lục Mạn Ngâm lao lên sân khấu, chỉ vào mặt tôi m/ắng nhiếc.
"Đây là giả mạo! Mọi người đừng tin nó!"
Chị ta cố gắng rút phích cắm điện của loa. Tôi lạnh lùng nhìn chị ta.
"Giả mạo? Có cần tôi mời Trần Hạc Niên đến tận hiện trường đối chất không?"
"Vì tình nghi l/ừa đ/ảo, ông ta đã bị cảnh sát triệu tập vào ngày hôm qua. Không chỉ một triệu tệ các người chuyển cho ông ta, mà cả dòng tiền ông ta giúp các người rửa tiền bấy lâu nay, cảnh sát đều đang điều tra."
Hành động của Lục Mạn Ngâm cứng đờ. Chị ta trợn tròn mắt nhìn tôi, như thể không còn nhận ra tôi nữa.
"Mày... rốt cuộc mày đã làm gì?"
Năm năm trên núi, tôi quả thực không hề nhàn rỗi.
Năm thứ nhất, điện thoại của tôi bị tịch thu.
Năm thứ hai, khi giúp trụ trì dọn dẹp đồ đạc cũ, tôi tìm thấy một chiếc điện thoại cũ vẫn còn khởi động được. Tôi dùng chiếc điện thoại đó liên lạc với cô Triệu, luật sư riêng của bà ngoại lúc sinh thời, từng chút một thu thập bằng chứng. Bao gồm cả lịch sử chuyển khoản của Thẩm Thính Lan, bao gồm cả những bản thảo mà Lục Tinh Dã dùng để tham gia cuộc thi suốt bao năm qua, tất cả đều là di tác của bà ngoại tôi.
"Tôi chẳng làm gì cả, chỉ là lấy lại những thứ thuộc về mình thôi."
Tôi quay đầu nhìn Thẩm Thính Lan. Cô ta đứng đó, hơi thở dồn dập, vạt áo bị vò nát. Đâu còn vẻ đắc ý khi tặng dự án tỷ tệ lúc nãy nữa.
"Thời Uyên, anh nghe em giải thích."
Cô ta cố tiến lại gần tôi, giọng điệu mang theo sự cầu khẩn.
"Chuyện năm đó, chúng em cũng có nỗi khổ tâm... Tinh Dã sức khỏe không tốt, cậu ấy cần cơ hội ra nước ngoài đó..."
"Vậy nên tôi đáng bị nh/ốt trong núi sâu để dọn chỗ cho cậu ta à?"
Tôi c/ắt ngang lời cô ta, không chút nương tay.
"Thẩm Thính Lan, dự án ngoại ô phía Tây mà cô tặng Lục Tinh Dã, chính là dùng tiền vốn khởi nghiệp từ di sản của bà ngoại tôi mà ra."
"Cô lấy tiền của tôi để lấy lòng người đàn ông khác, còn bắt tôi phải đứng giữa đám đông cảm ơn sự 'hiếu thảo' của cậu ta sao?"
Dưới đài bắt đầu xì xào bàn tán. Những tiểu thư công tử vốn ngưỡng m/ộ Lục Tinh Dã, lúc này ánh mắt đều chuyển sang kh/inh bỉ.
"Thế này thì gh/ê t/ởm quá, ăn bám diệt tận gốc à?"
"Bản thiết kế đó cũng là đồ ăn cắp ư? Bảo sao phong cách của cậu ta lúc cao lúc thấp."
Lục Tinh Dã không chịu nổi những ánh nhìn đó. Cậu ta tái mặt, ôm ngựk lảo đảo.
"Em không có... em không có ăn cắp đồ của anh hai... Chị Thính Lan, ngựk em đ/au quá..."
Cậu ta đưa tay về phía Thẩm Thính Lan. Bình thường vào lúc này, Thẩm Thính Lan đã lao tới ôm lấy cậu ta rồi. Nhưng giờ đây, cô ta đứng tại chỗ, không dám nhúc nhích. Vì cô ta biết, vô số đôi mắt đang chằm chằm nhìn vào mình. Nếu cô ta bước qua, chính là tự x/ác nhận mọi chuyện trong đoạn ghi âm là thật.
"Tinh Dã!"
Mạnh Thu Lan và Lục Chấn Đông lao lên.
"Lục Thời Uyên, mày không ép ch*t em trai mày thì không cam tâm à!"
Mạnh Thu Lan đỏ mắt, giơ tay định đá/nh tôi lần nữa. Tôi túm ch/ặt lấy cổ tay bà ta, lực mạnh đến mức bà ta đ/au đớn kêu lên.
"Người ép ch*t cậu ta không phải là tôi, mà là lòng tham của các người."
Tôi hất tay bà ta ra, gh/ê t/ởm lấy khăn ướt lau tay.
"Món n/ợ năm năm trước, hôm nay chỉ mới tính tiền lãi thôi."
Tôi lấy từ túi bộ vest đen rẻ tiền ra một xấp tài liệu, ném thẳng vào mặt Thẩm Thính Lan.
"Đây là đơn hủy hôn."
"Còn có thư của luật sư."
"Thẩm Thính Lan, Lục Mạn Ngâm, Lục Tinh Dã."
Tôi gọi tên từng người bọn họ, giọng nói vang vọng khắp đại sảnh.
"Mỗi một xu các người lấy đi của tôi, tôi đều yêu cầu phải nôn ra cả gốc lẫn lãi."
"Hẹn gặp lại ở tòa."
Tôi vứt micro xuống, trong bầu không khí tĩnh mịch đến đ/áng s/ợ, bước xuống sân khấu. Không một ai dám ngăn cản tôi.
Chương 10
Chương 7
Chương 11
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 10
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook