Chị chồng làm sếp muốn huấn luyện tôi thành vợ hiền mẹ đảm, kết quả là bà ấy phải hối hận không kịp

Theo thời gian, đôi bàn tay mịn màng của tôi trở nên thô ráp, tay nghề nấu nướng cũng ngày càng cao, thế nhưng tôi chẳng bao giờ nhận được một lời khen ngợi.

Thứ tôi nhận được, vĩnh viễn chỉ là những lời chỉ trích.

Không chê món này mặn thì chê món kia nhạt, không chê cho nhiều dầu thì chê cho ít dầu.

Có lần, Tiêu Uy đang ăn thì bất ngờ đ/ập đũa xuống bàn.

“Lưu Nhược Y, cô không có n/ão à? Tôi đã bảo bao nhiêu lần là xào mộc nhĩ đừng cho gừng mà cô vẫn cho, trong đầu cô đang nghĩ cái gì thế?”

Tôi không đáp, quay sang nhìn Tiêu Thần.

Anh ta cúi đầu ăn cơm, mí mắt thậm chí không buồn nâng lên.

Cứ như thể người bị s/ỉ nh/ục không phải là vợ anh ta, mà là một người xa lạ nào đó.

Dần dần.

Trái tim tôi, nguội lạnh.

Ngày hôm đó, tôi đi chợ về.

Vừa định đẩy cửa vào.

Bỗng nghe thấy tiếng đối thoại từ trong nhà.

“Chị thật lợi hại, Nhược Y giờ đây thực sự đã phát triển theo hướng hiền thê lương mẫu rồi.”

“Chị đang giúp chú quản vợ đấy. Chú chỉ cần nhớ một điều: phải khiến cô ta biết sợ, trong nhà này tuyệt đối không được để cô ta có quyền lên tiếng.”

Tiếp đó là tiếng của bố chồng và mẹ chồng.

“Con gái tôi thật có bản lĩnh.”

“Cái nhà này phải để con gái tôi làm chủ.”

Dù ngăn cách bởi một cánh cửa, tôi vẫn có thể hình dung ra vẻ tự hào và sung sướng vì thành công trên gương mặt cả gia đình họ.

Sau đó.

Giọng nói đầy vẻ cảm thán của Tiêu Uy vọng ra.

“Con gái một thời nay đều quý giá, làm gì có ai chịu làm hiền thê lương mẫu, nên phải dùng th/ủ đo/ạn cứng rắn.”

Khóe môi tôi nhếch lên.

Sự nhẫn nhịn của tôi bị các người coi là yếu đuối dễ b/ắt n/ạt.

Sự im lặng của tôi bị các người coi là phục tùng.

Muốn dùng th/ủ đo/ạn cứng rắn sao?

Được thôi.

Các người thấy mình đủ tà/n nh/ẫn, nhưng các người đâu biết rằng, thực ra tôi còn tà/n nh/ẫn hơn các người gấp bội, chỉ là, thời cơ chưa tới mà thôi.

Ngày tháng trôi qua.

Biểu hiện của tôi tại nhà chồng bắt đầu lan truyền ra ngoài.

Bạn bè thân thiết đều thấy khó tin.

Họ lần lượt tìm đến tôi.

“Nhược Y, cậu trước đây vốn chưa bao giờ nấu ăn, chưa bao giờ làm việc nhà, sao sau khi kết hôn lại như biến thành người khác thế?”

“Có phải người chị làm lãnh đạo của chồng cậu b/ắt n/ạt cậu không? Nếu có, hãy nói ra, chúng mình sẽ đòi lại công bằng cho cậu.”

Trước sự quan tâm của bạn bè.

Tôi không nói gì cả, chỉ cười trừ cho qua.

Sau đó chuyện này đến tai mẹ tôi.

Bà sốt sắng gọi điện cho tôi.

“Nhược Y, con ở nhà chồng có phải chịu ấm ức gì không?”

Tôi nói: “Không ạ. Con vẫn ổn.”

Sau đó.

Chuyện Tiêu Uy “dạy dỗ” tôi đã đến tai đám họ hàng bên đó.

Họ đều vô cùng kinh ngạc.

“Thật hay giả vậy, con gái thời nay khó quản lắm.”

“Con dâu không b/ắt n/ạt mẹ chồng đã là may, đằng này còn hầu hạ cả nhà?”

“Làm gì có người vợ nào như thế? Thật không thể tin nổi.”

Họ tìm Tiêu Thần để x/ác thực.

Tiêu Thần nói: “Hoàn toàn là thật, vợ tôi đã thay da đổi th!t rồi. Chị tôi bảo cô ấy làm gì là cô ấy phải làm nấy, chị tôi ở nhà, cô ấy ngay cả tiếng thở mạnh cũng không dám.”

Nhà họ Tiêu vô cùng ngưỡng m/ộ.

Họ thi nhau tìm Tiêu Uy để học hỏi kinh nghiệm.

“Làm sao mà dạy được cô em dâu vậy?”

“Dùng cách gì thế?”

“Làm sao khiến cô ta thay da đổi th!t được hay vậy?”

“Mau chỉ cho chúng tôi đi.”

Có thể hiểu được tâm trạng của họ.

Kinh nghiệm của Tiêu Uy một khi được phổ biến trong gia tộc, chắc chắn sẽ được áp dụng ngay lập tức, một loạt các “hiền thê lương mẫu” sẽ ra đời.

Tiêu Uy không hề giấu nghề.

Chị ta thao thao bất tuyệt.

“Giống như quản lý nhân sự ở cơ quan vậy, phải lập quy tắc trước, không có quy tắc thì làm sao thành hình vuông hình tròn được.”

“Nàng dâu mới về nhà thường nhiều ý tưởng, nên màn “dằn mặt” đầu tiên rất quan trọng, phải giáng cho cô ta một gậy ngay từ đầu.”

“Dạy dỗ con người giống như ấn lò xo, mình mạnh thì nó yếu, mình yếu thì nó mạnh, nên phải luôn dùng thế mạnh.”

“Tóm lại, phải nắm vững một nguyên tắc: tuyệt đối không được để cô ta có quyền lên tiếng trong nhà.”

Đến đoạn cao trào.

Những từ ngữ thô tục cũng tuôn ra.

Ví dụ như, “phải chỉnh cho đến ch*t”, “phải cưỡi lên đầu lên cổ mà làm càn”, v.v.

Chỉ nói suông thôi thì chưa đủ.

Còn phải trình diễn thành quả dạy dỗ.

“Ngày mai là cuối tuần, mọi người đến nhà tôi đi, tôi sẽ bảo Lưu Nhược Y làm một bàn tiệc thịnh soạn để chiêu đãi các người, mọi người có thể kiểm chứng tay nghề của nó.”

Đề nghị này lập tức nhận được sự hưởng ứng nhiệt liệt.

Ai cũng bảo “tốt quá”, “đúng lúc để xem thử xem sao.”

Buổi tối khi ăn cơm.

Tiêu Uy nói với tôi: “Ngày mai họ hàng đến ăn cơm, tầm mười lăm mười sáu người. Cô mai dậy sớm chuẩn bị đi, thể hiện tay nghề cao nhất vào, thức ăn phải phong phú, đừng để mất mặt.”

Như mọi khi, tôi bình thản đáp: “Vâng, không vấn đề gì ạ.”

Sáng hôm sau, trời chưa sáng tôi đã dậy đi chợ m/ua sắm.

Khi về đến nơi, cả nhà họ vừa đúng lúc thức dậy, nhìn thấy tôi xách hai túi lớn đầy ắp rau củ và th!t tươi, trên mặt họ đều lộ vẻ hài lòng.

Sau bữa sáng, Tiêu Uy bảo tôi: “Chúng tôi đi đón họ hàng đây, đưa họ đi chơi biển một chút, mười hai giờ trưa về, lúc đó cô phải làm xong cơm nước đấy.”

Tôi nói: “Chị cứ yên tâm, em đảm bảo lúc mọi người về đến nơi là có cơm nóng canh sốt để ăn.”

Nhìn bóng lưng cả gia đình họ rời đi đầy thảnh thơi.

Tôi mỉm cười.

Nhẫn nhục bấy lâu nay, cuối cùng tôi cũng đợi được ngày ngẩng cao đầu.

Kim đồng hồ trên tường nhích từng nhịp tích tắc.

Cuối cùng cũng chỉ đúng số 12.

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân hỗn lo/ạn.

Là Tiêu Uy dẫn theo cả đám họ hàng đi chơi về.

Danh sách chương

4 chương
20/08/2026 12:49
0
20/08/2026 12:49
0
20/08/2026 20:08
0
20/08/2026 20:08
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu