Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cha mẹ của Thẩm Thính Bạch ch*t đuối, vì vậy cậu ấy sợ nước đến tột độ.
Sau khi được đón về nhà tôi, mỗi tối khi cậu ấy tắm, tôi đều ngồi ngoài cửa phòng tắm để bầu bạn.
Vì cậu ấy, tôi không bao giờ lui tới thủy cung nữa, ngay cả uống nước cũng chẳng dám uống ngụm lớn.
Năm thi đại học, tôi từ bỏ nguyện vọng vào học viện mỹ thuật hàng đầu, ở lại thành phố này học ngành tâm lý học.
Chỉ để có thể chữa khỏi b/ệnh tâm lý cho cậu ấy.
Cho đến khi Giang Miên Miên xuất hiện, lần đầu tiên cậu ấy từ chối sự đồng hành của tôi, đồng ý đi chèo thuyền vượt thác cùng Giang Miên Miên.
Tôi vội vàng ngăn cản, lại bị cậu ấy đẩy ra.
"Miên Miên nói đúng, tớ sợ nước là vì cậu không cho tớ tự mình đối mặt."
Toàn bộ trái tim tôi như rơi xuống hầm băng.
Thẩm Thính Bạch day day ấn đường, "Kiều Kiều, cậu quá thận trọng, khiến tớ cảm thấy ngạt thở."
Tôi chợt nhớ đến tờ giấy báo nhập học mà mình đã tự tay buông bỏ năm mười tám tuổi.
Tôi gửi một tin nhắn cho thầy giáo của mình:
"Thầy ơi, bây giờ còn có thể quay lại quỹ đạo cũ không ạ?"
Nếu cậu ấy đã không cần tình cảm này nữa, vậy thì hãy để mọi thứ làm lại từ đầu.
1.
"Được."
Một chữ duy nhất, gần như khiến tôi chực trào nước mắt.
Thẩm Thính Bạch và Giang Miên Miên thảo luận xong thời gian đi chèo thuyền, vừa quay đầu lại liền nhìn thấy khuôn mặt đẫm lệ của tôi.
Đáy mắt Thẩm Thính Bạch thoáng hiện lên vẻ lo lắng:
"Kiều Kiều, sao vậy?"
Tôi vô thức né tránh bàn tay cậu ấy định đưa ra lau nước mắt cho mình.
Bàn tay Thẩm Thính Bạch cứng đờ giữa không trung, hồi lâu vẫn không thu về.
Cậu ấy bất lực thở dài: "Kiều Kiều, lời vừa rồi tớ không phải là trách cậu."
"Chỉ là... cậu bảo vệ tớ quá kỹ rồi."
"Nhưng tớ cũng muốn nếm thử mùi vị của sự tự do."
Nghe thấy câu này, miệng tôi dâng lên nỗi đắng cay vô tận.
Nhà tôi và nhà họ Thẩm là chỗ thâm giao, tôi và cậu ấy cũng là thanh mai trúc mã.
Ba người nhà họ Thẩm đi nghỉ mát trên du thuyền, không may gặp nạn ở vùng biển quốc tế.
Trên toàn bộ du thuyền, Thẩm Thính Bạch là người sống sót duy nhất.
Ngày được bố mẹ đón về, Thẩm Thính Bạch đã rất lâu không uống nước, môi cậu ấy khô khốc đến mức bong tróc.
Cậu ấy nhìn thấy nước là sợ hãi, bố mẹ khuyên thế nào cậu ấy cũng không chịu uống, cuối cùng vẫn là tôi cẩn thận bịt mắt cậu ấy lại, đưa ống hút đến bên miệng.
Sau lần đó, bố mẹ bảo tôi chăm sóc Thẩm Thính Bạch, tôi bắt đầu không rời cậu ấy nửa bước, ngày qua ngày bầu bạn bên cậu ấy.
Thẩm Thính Bạch sợ tắm, tôi liền ngồi ngoài cửa phòng tắm nói chuyện cùng cậu ấy. Hồi nhỏ tôi thích bơi lội nhất, nhưng cũng vì một câu không muốn tôi đi của Thẩm Thính Bạch mà tôi không bao giờ đi nữa.
Lớn lên, Thẩm Thính Bạch vẫn sợ nước, chỉ là không còn thể hiện ra ngoài nữa.
Vì cậu ấy, tôi kiên quyết đổi nguyện vọng, chuyển sang học tâm lý.
Khi đó, Thẩm Thính Bạch luôn nắm ch/ặt tay tôi: "Kiều Kiều, khi tớ chìm nổi giữa biển sâu, cậu là tia sáng duy nhất trên bờ."
Mà giờ đây, cậu ấy lại nói bóng nói gió rằng tôi có tính kiểm soát quá cao.
Giang Miên Miên đúng lúc chen vào:
"Cô Lâm, tôi không phải muốn cư/ớp Thính Bạch, chỉ là tôi cảm thấy cậu ấy nên có suy nghĩ của riêng mình."
"Cậu ấy sợ nước, thì càng nên đối mặt với nó, đúng không?"
Tôi há miệng, ngước mắt lên liền thấy Thẩm Thính Bạch nhìn Giang Miên Miên với ánh mắt đầy ngưỡng m/ộ.
Khi tôi và Giang Miên Miên ở thế đối lập, Thẩm Thính Bạch lùi lại nửa bước, đứng về phía Giang Miên Miên:
"Kiều Kiều, tớ thấy Miên Miên nói đúng."
Sống mũi cay xè, cổ họng nghẹn đắng khiến tôi phải khó khăn lắm mới thốt nên lời:
"Thẩm Thính Bạch, tớ biết rồi, sau này tớ sẽ không quản cậu nữa."
Thẩm Thính Bạch nhíu mày:
"Kiều Kiều, lại nói lời lẫy rồi, tớ chỉ là muốn cùng Miên Miên đi chữa b/ệnh thôi."
Nghe xong, tôi chỉ thấy nực cười.
Tôi học tâm lý học bao nhiêu năm, lấy bao nhiêu chứng chỉ, cậu ấy không tin tôi mà lại tin ba lời nói suông của Giang Miên Miên.
Thẩm Thính Bạch thấy tôi không nói gì, khẽ thở dài, giọng điệu đầy bất lực:
"Kiều Kiều, để tớ thử xem, được không?"
Tôi gật đầu: "Cậu đi đi."
Ngày hôm sau, tôi vừa tỉnh dậy đã thấy Thẩm Thính Bạch thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra ngoài.
Nhìn thấy tôi, Thẩm Thính Bạch mỉm cười:
"Kiều Kiều, hôm nay tớ phải đi thảo luận với Miên Miên về việc chèo thuyền."
Tôi nhìn vẻ hào hứng của Thẩm Thính Bạch, đáy lòng trào dâng nỗi xót xa.
Trước đây, Thẩm Thính Bạch chỉ hào hứng như vậy khi hẹn đi chơi với tôi.
Khi đó, tôi đi đâu cậu ấy cũng đòi đi theo.
Trong mắt cậu ấy chỉ có tôi, cậu ấy thực sự coi tôi là sự c/ứu rỗi duy nhất.
Đã nhiều năm rồi tôi không còn thấy ánh mắt phấn khích này của Thẩm Thính Bạch nữa.
Tôi chỉ không ngờ rằng, lần nữa nhìn thấy lại là vì một người phụ nữ khác.
Thấy tôi im lặng, Thẩm Thính Bạch dường như mới nhớ ra điều gì đó, cậu ấy day day ấn đường, có chút áy náy:
"Kiều Kiều... xin lỗi, tớ quên mất hôm nay vốn định đi dạo phố cùng cậu."
Sau khi Thẩm Thính Bạch thừa kế công ty, cậu ấy luôn rất bận rộn, nên tôi đã yêu cầu cậu ấy dành ra một ngày mỗi tuần để ở bên tôi.
Kể từ khi Giang Miên Miên xuất hiện, đây không biết là lần thứ bao nhiêu cậu ấy quên mất.
Trái tim vốn đã đ/au nhói nay càng thêm tê tái.
Thẩm Thính Bạch thấy tôi không nói gì, thở dài:
"Đợi tớ về sẽ m/ua bánh quế hoa cậu thích nhất nhé, được không?"
Vừa dứt lời, chuông điện thoại cậu ấy reo lên, giọng Giang Miên Miên vang lên từ đầu dây bên kia:
"Thính Bạch, sao anh vẫn chưa tới?"
Thẩm Thính Bạch chỉ đáp hai chữ:
"Đợi anh."
Tôi nhìn bóng lưng cậu ấy rời đi, chợt nhớ về những ngày xưa cũ.
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 11
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook