Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cô vén chăn xuống giường, lảo đảo bước tới nhà x/ác, và thực sự nhìn thấy th* th/ể của Bùi Diệc Trần. Nhìn người đàn ông đã mất đi dấu hiệu sự sống trước mắt, Thẩm Thanh Từ lại không thể rơi lấy một giọt nước mắt. Đã từng có lúc cô yêu anh sâu đậm, cũng từng h/ận anh tận xươ/ng tủy. Nhưng giờ đây, không còn yêu cũng chẳng còn h/ận nữa.
Cô đột nhiên ngẩng đầu: "Còn Lâm Ngữ Đồng thì sao?"
"Cô ta cũng ch*t rồi, cô ta t/ự s*t trong tù."
Ba năm sau, Thẩm Thanh Từ mới bước ra khỏi bóng tối của quá khứ. Cô từ bỏ công việc, chuẩn bị đi đến một nơi khác để dạo chơi ngắm cảnh. Trước khi lên máy bay, Cố Yến Thần đến tiễn cô.
"Còn quay lại không?"
"Có chứ, bố mẹ em vẫn ở đây mà."
Ba năm qua, luôn là Cố Yến Thần ở bên cạnh cô. Cô rất cảm kích anh, nhưng lại không tài nào mở lòng để yêu thêm một người nào nữa.
"Vậy thì thượng lộ bình an."
Ngàn lời muốn nói, cuối cùng chỉ đọng lại thành một câu nói ấy. Những điều khác, đều đã trở nên dư thừa.
Thẩm Thanh Từ gật đầu, hốc mắt đỏ hoe vẫy tay chào anh: "Tạm biệt, Cố Yến Thần. Anh là một người rất tốt, em hy vọng anh sớm tìm được người định mệnh của đời mình."
"Em cũng vậy."
"Bảo trọng."
"Bảo trọng."
Máy bay cất cánh, Thẩm Thanh Từ ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ. Nhìn thành phố vừa quen thuộc vừa xa lạ dần xa tầm mắt, cô cuối cùng cũng mỉm cười thanh thản. Cuộc đời này, có lẽ cứ thế mà trôi qua. Bình lặng, nhưng đủ đầy. Tất cả mọi chuyện đã qua, nay đã dần rời xa cô, xa đến mức… cô chẳng còn nhớ rõ nữa.
10
11
Chương 10
Chương 14
Chương 8
Chương 9
Chương 11
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook