Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
17/08/2026 22:06
Trong lúc Hứa Lăng Quân đang tự trách vì sự ngốc nghếch của mình, Bùi Tế khẽ cười: "Anh biết câu trả lời của em rồi."
"Tâm ý của anh chưa bao giờ thay đổi, chỉ cần em muốn, anh sẽ luôn ở đó. Nếu một ngày nào đó em muốn thử một cách sống khác, em có thể cho anh một cơ hội không?"
"Coi như là anh lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn đi."
Văn Quy Dã nhận ra bầu không khí m/ập mờ khác lạ giữa hai người, nỗi đ/au nhói âm ỉ lan khắp cơ thể. Anh ta nghiêng người chắn giữa hai người, lấy lòng đưa món đồ trong tay cho Hứa Lăng Quân: "Cái móc khóa mảnh ghép lúc trước em vứt đi, anh làm lại một cái mới, em xem có giống không?"
Thời gian gần đây anh ta luôn như vậy, cố gắng dùng những chuyện cũ, món đồ cũ để khiến Hứa Lăng Quân mềm lòng.
Nhưng thứ Hứa Lăng Quân vứt đi chính là thứ không có ý nghĩa và giá trị. Nhắc lại chuyện cũ đối với cô chỉ là gông cùm, chẳng có gì đáng để hoài niệm.
Cô không đáp lời Văn Quy Dã, chỉ bình thản nói một câu: "Đi thôi."
Lần hành động này rất suôn sẻ, nhưng khi kết thúc thì trời đổ mưa lớn. Bùi Tế nhìn khung cảnh đường phố mờ ảo trong mưa, nhíu mày, chào Hứa Lăng Quân một tiếng rồi đi m/ua ô.
Nào ngờ biến cố ập đến--
Khi tấm biển quảng cáo khổng lồ bất ngờ đổ xuống, Văn Quy Dã phản ứng rất nhanh, đẩy mạnh Hứa Lăng Quân ra, nhưng bản thân lại bị đ/è dưới đó không thể cử động.
đ/au quá...
May mà người đ/au không phải là cô...
Trong khoảnh khắc ý thức tan biến, anh nhìn thấy Hứa Lăng Quân hoảng lo/ạn, vừa gọi điện thoại vừa cố gắng đẩy tấm biển quảng cáo nặng nề ra.
Và ánh mắt của cô, cuối cùng đã rơi trên người anh một lần nữa.
Thật tốt...
Khi Văn Quy Dã tỉnh lại, anh đã ở trong b/ệnh viện. Hứa Lăng Quân đã bận rộn cả đêm, vẻ mặt có chút mệt mỏi.
"Anh tỉnh rồi, lát nữa bác sĩ sẽ tới, anh đừng cử động lung tung," Hứa Lăng Quân xoa xoa chân mày, ép bản thân hạ thấp giọng xuống, "Chân phải của anh bị g/ãy, những chỗ khác không bị thương nặng. Thời gian này tôi sẽ thuê người chăm sóc tốt nhất cho anh, chi phí do tôi chi trả."
Cô dừng lại một chút, nhìn thẳng vào Văn Quy Dã đầy nghiêm túc: "Lần này cảm ơn anh."
Ý tứ rạ/ch ròi trong lời nói của cô quá rõ ràng, khiến lòng Văn Quy Dã chùng xuống từng chút một. Anh có chút luống cuống, đáy mắt rưng rưng: "Em không tới thăm tôi sao?"
"Nếu không có tiết học, hoặc anh cần gì, tôi sẽ qua."
Hứa Lăng Quân vốn không muốn nói những điều này khi anh vừa tỉnh dậy, nhưng thái độ của Văn Quy Dã quá cố chấp, cô không muốn sống những ngày tháng m/ập mờ nữa.
"Văn Quy Dã, tôi không phủ nhận lần này anh đã c/ứu mạng tôi, nên chuyện trước kia tôi sẽ không nhắc lại nữa, nhưng giữa chúng ta cũng chỉ có thể đến đây thôi."
"Tôi không quên được những chuyện đó. Vết thương rồi sẽ lành, nhưng s/ẹo vẫn sẽ còn đó. Gương vỡ không thể lành lại, dù với anh hay với tôi cũng vậy."
"Sau khi vết thương lành, anh về đi. Giữa chúng ta không có khả năng nào nữa đâu."
Hứa Lăng Quân ở trong phòng b/ệnh bao lâu, Bùi Tế liền canh chừng bên ngoài bấy lâu.
Anh vốn là người phóng khoáng tùy tâm, rất ít khi có cảm giác... rụt rè như thế này.
Anh sợ Hứa Lăng Quân mềm lòng, sợ họ "tình cũ không rủ cũng tới", sợ Văn Quy Dã khóc lóc làm ầm ĩ khiến Hứa Lăng Quân bị áp lực bởi thái độ "lấy ơn báo đáp" rồi thỏa hiệp.
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, Bùi Tế theo bản năng ngẩng đầu lên.
Mắt Văn Quy Dã rất đỏ, anh ta khóc rất im lặng, đáy mắt như có thứ gì đó đã lụi tắt, trống rỗng và vụn vỡ đến khó tả.
"Anh ta..."
Bùi Tế vừa mở lời, chưa kịp nói hết câu, trong lòng bỗng nặng trĩu.
"Em mệt quá Bùi Tế à..." Mặt Hứa Lăng Quân vùi vào ngựk anh, giọng rất trầm, bàn tay nắm ch/ặt vạt áo anh, "Tuy mệt, nhưng bây giờ em cảm thấy... trong lòng nhẹ nhõm hơn nhiều."
Văn Quy Dã dự định về nước.
Anh không muốn trở thành gánh nặng của Hứa Lăng Quân, cũng cuối cùng từ bỏ ảo tưởng tự lừa dối bản thân, biết rằng giữa họ không còn khả năng nào nữa.
Khi Hứa Lăng Quân mở cửa định đi, anh khó khăn hỏi câu cuối cùng.
"Em thích Bùi Tế... đúng không?"
Trước đó, Hứa Lăng Quân cũng đã tự hỏi mình câu này.
Đối với tấm lòng của Bùi Tế, rốt cuộc cô nhìn nhận thế nào?
Giờ đây cô đã có câu trả lời.
"Phải." Hứa Lăng Quân quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt Văn Quy Dã, "Khi tấm biển quảng cáo đổ xuống, anh đẩy tôi ra, trong khoảnh khắc đó, tôi thấy mình thật hèn hạ."
"Vì suy nghĩ đầu tiên trong lòng tôi là, may mà Bùi Tế không ở đây."
"Tôi biết nếu anh ấy ở đây, cũng sẽ đưa ra lựa chọn giống như anh. Chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi, tôi đã rất... sợ hãi."
Hứa Lăng Quân luôn cảm thấy mình là người ngốc nghếch và tẻ nhạt. Tình cảm của cô ít khi được đáp lại nên rất thiếu thốn, nhưng khoảnh khắc nhận ra sự quan tâm của mình dành cho Bùi Tế, Hứa Lăng Quân kinh ngạc phát hiện ra, cô lại có thể có những cảm xúc mãnh liệt đến vậy.
Bên ngoài phòng b/ệnh, Hứa Lăng Quân chậm rãi kể lại cuộc trò chuyện giữa cô và Văn Quy Dã cho Bùi Tế nghe.
10
11
Chương 10
Chương 14
Chương 8
Chương 9
Chương 11
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook