Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trong lúc tôi sắp ch*t, cô phản bội tôi, không ngờ người thắng cuối cùng vẫn là tôi, chứ không phải cái thứ phế vật đó! Hối h/ận không?!”
Mảnh vỡ cứa rá/ch da, m/áu chảy vào mắt, tầm nhìn nhuốm một màu đỏ tươi.
Lần này, tôi không lao vào cào cấu mà chỉ đưa tay lên, chậm rãi lau đi vệt m/áu.
Im lặng một lúc, tôi xoay người, từng bước đi lên cầu thang, không trả lời.
Hối h/ận ư?
Có lẽ câu trả lời là, dù có làm lại bao nhiêu lần đi chăng nữa, tôi cũng không hối h/ận khi bước vào căn phòng của Tần Thác.
Nếu tôi không đi, Tần Qua Dã đã sớm ch*t rồi.
Ch*t ngay trong năm chúng tôi yêu nhau đậm sâu nhất.
Trở về phòng, tôi lấy từ trong ngăn kéo ra một tấm ảnh cũ.
Đầu ngón tay khẽ lướt qua gương mặt thanh tú của chàng thiếu niên trong ảnh, ánh mắt có chút thất thần.
Thuở nhỏ, tính tôi nóng nảy, chẳng ít lần bị gia pháp.
Mỗi khi roj quất xuống, đều là người bạn thanh mai trúc mã Tần Qua Dã lao đến dùng tấm lưng đỡ cho tôi.
Hắn hừ khẽ, nhưng lại nghiêng đầu cười với tôi, dịu dàng dỗ dành: "Ngưng Ngưng, không đ/au đâu."
Năm mười tám tuổi, hắn bị phát hiện là thiếu gia giả bị bế nhầm, chỉ sau một đêm mất trắng tất cả.
Hôn ước giữa tôi và hắn bị hủy bỏ, nhưng tôi lại đi/ên cuồ/ng muốn bỏ trốn cùng hắn, từ đó, nhà họ Ôn c/ắt đ/ứt mọi nguồn lực của tôi.
Sau này, hắn trọng thương nằm trong ICU, tiền phẫu thuật c/ầu x/in thế nào cũng không đủ.
Tần Thác cười cợt gọi điện cho tôi: "Tối nay một mình đến phòng riêng tìm tao, nếu không, chẳng ai dám nhận số tiền này đâu."
Tôi dựa vào mép giường, lần cuối chạm vào hàng lông mày vẫn nhíu ch/ặt vì đ/au của Tần Qua Dã khi hắn đang ngủ say, khẽ thở dài:
"Đỡ cho tôi nhiều lần như vậy rồi, lần này, để tôi thay anh."
Đêm đó, không có chút dịu dàng nào, chỉ có sự hànhz hạz đ/ộc á/c của Tần Thác.
Tôi cắn nát môi mình, chịu đựng nỗi nh/ục nh/ã tột cùng, không thốt lên một tiếng.
Sau này mới biết, Tần Qua Dã bị người ta áp giải, đôi mắt đỏ ngầu xem hết toàn bộ đoạn phim ghi hình.
Tần Thác ghé sát tai hắn cười:
"Mày đã cư/ớp đi cuộc đời mười tám năm của tao, thế mà cô ta vẫn thấy mày là kẻ phế vật, chọn tao."
Thế là, sau khi Tần Qua Dã lật ngược thế cờ, việc đầu tiên hắn làm là dàn dựng một vụ t/ai n/ạn xe hơi, khiến Tần Thác biến mất hoàn toàn.
Việc thứ hai, là lôi tôi vào phòng riêng, hànhz hạz suốt cả một đêm.
Trong lúc đ/au đớn nhất, tôi cảm nhận được chiếc nhẫn lạnh lẽo lồng vào ngón áp út.
Hắn ghé tai tôi, giọng khàn đặc đầy h/ận th/ù:
"Ôn Nhược Ngưng, cô càng muốn rời xa tôi, tôi càng muốn trói cô bên cạnh cả đời. Tôi muốn cô hối h/ận vì đã chọn con đường này, hối h/ận đến ch*t."
Đầu ngón tay tôi dùng lực, tấm ảnh nứt làm đôi.
Tôi nhỏ giọng hỏi hệ thống: "Đợi hắn dùng cơ thể của tôi, ký ức có đồng bộ được không?"
【Được.】
Tôi nở nụ cười, cười đến mức nước mắt giàn giụa.
Những năm qua, tôi đã giải thích vô số lần, lần nào cũng vô ích.
Đến cuối cùng, hoàn toàn tuyệt vọng.
May thay, Tần Qua Dã sớm muộn gì cũng sẽ biết, số tiền mà năm đó hắn khước từ, đã thấm đẫm m/áu của tôi như thế nào để kéo hắn ra khỏi cửa tử.
Những ngày tiếp theo, tôi như biến thành một người khác.
Lạc Tri Dư tạt bát canh sâm nóng hổi lên người tôi, làm cánh tay tôi đầy những vết bỏng rộp.
Tôi mỉm cười đưa tay lên, lần đầu tiên không phải là t/át mà là dưới ánh nhìn kinh hãi của cô ta, tôi phủi phủi tay áo cho cô ta:
"Không bị bỏng chứ?"
Tần Qua Dã đưa Lạc Tri Dư vào ở phòng ngủ chính.
Khi tôi đẩy cửa vào, bắt gặp họ đang quấn quýt quên mình trên chiếc giường cưới của tôi, bầu không khí đặc quánh.
Chỉ lặng lẽ nhìn hai giây, tôi liền tâm lý đóng cửa lại, không ồn ào không náo lo/ạn.
Thế nhưng ánh mắt Tần Qua Dã nhìn tôi lại ngày càng sâu thẳm, như ẩn chứa một ngọn lửa đen th/iêu đ/ốt không dứt.
Cho đến đêm đó, hắn s/ay rư/ợu trở về, mang theo hơi lạnh đẩy tôi vào trước gương soi toàn thân, mặt gương phản chiếu đôi mắt đỏ ngầu của hắn.
"Ôn Nhược Ngưng, cô tưởng giả vờ phục tùng thì tôi sẽ nới lỏng cảnh giác để cô ra tay với Tri Dư sao?"
Tôi ngước mắt nhìn chính mình trong gương, giọng điệu nhạt nhẽo: "Tôi chỉ là chấp nhận số phận thôi."
Hắn sững người một thoáng, các khớp tay bóp ch/ặt cằm tôi, hôn mạnh xuống, hơi thở nồng nặc mùi rư/ợu khiến tôi r/un r/ẩy:
"Còn tưởng xươ/ng cốt cô cứng lắm cơ đấy."
Nhưng dù xươ/ng cốt có cứng đến đâu, những năm qua cũng đã bị hắn đ/ập nát từng chút một.
Khi hắn ép nhà tôi phá sản, tôi không khóc.
Tôi bẻ g/ãy một ngón tay của Lạc Tri Dư, hắn đích thân cầm gậy sắt đ/ập nát xươ/ng chân tôi, tôi cũng chẳng hề hừ một tiếng.
Nhưng đôi khi vẫn không cam tâm.
Chàng thiếu niên năm xưa trong mắt chỉ có tôi, sao lại có thể từng chút một đ/âm d/ao vào tim tôi.
Tần Qua Dã nhận ra sự mất tập trung của tôi, c/ụt hứng buông tôi ra, lòng bàn tay lướt dọc theo gấu áo ngủ xuống bụng dưới của tôi, cười lạnh:
"Vì bây giờ cô nhẫn nhịn giỏi thế, vậy thì đẻ cho Tri Dư một đứa con đi."
"Cơ thể cô ta yếu, tôi không nỡ để cô ta chịu tội đó. Bây giờ ngoài giá trị này ra, cô cũng chẳng còn tác dụng gì khác."
Nếu là trước đây, tôi đã sớm đ/á một cú vào chỗ hiểm nhất của hắn, cười chúc hắn tuyệt tử tuyệt tôn.
Nhưng lúc này, tôi lại cười càng thêm diễm lệ, chủ động khoác tay lên cổ hắn, nhướng mày:
"Được thôi, vậy thì tốt nhất trong vài ngày tới anh phải khiến tôi có th/ai đi."
10
11
Chương 10
Chương 14
Chương 8
Chương 9
Chương 11
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook