Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đến lần thứ ba thì cổ tay con bé lại sụp xuống, tôi đưa tay nâng cổ tay nó lên.
Nó nhìn tôi, khóe miệng khẽ động.
Ban ngày tôi ra ngoài m/ua thức ăn, lúc về con bé vẫn ngồi trên ghế đàn lật một trang bản nhạc.
Tôi nấu mì cà chua, nó ăn được nửa bát rồi lại quay về ghế đàn.
Đầu ngón tay nó đỏ ửng, tôi tìm một miếng băng cá nhân dán vào cho nó.
Nó nhìn miếng băng, rồi lại nhìn tôi.
“Mẹ.”
“Ừ.”
“Trước đây mẹ không nói chuyện.”
Tay đang c/ắt cà chua của tôi khựng lại. “Ừ.”
“Tại sao ạ?”
“Vì sợ.”
“Sợ gì ạ?”
“Sợ nói ra rồi sẽ không còn ai cần mẹ nữa.”
D/ao D/ao cúi đầu suy nghĩ một lúc.
Sau đó con bé dùng ngón tay dán băng cá nhân chạm nhẹ vào mu bàn tay tôi.
“Thế còn bây giờ ạ?”
“Không sợ nữa.”
“Tại sao ạ?”
“Vì có người cần mẹ rồi.”
D/ao D/ao cong đôi mắt lên.
Nó quay lại ghế đàn tiếp tục chơi, lần này là ba bốn nốt nhạc con bé tự mày mò, lặp đi lặp lại.
Nó quay đầu nhìn tôi.
“Mẹ nghe hiểu không ạ?”
“Ừ. Đang đàn gì thế?”
“Đàn niềm vui ạ.”
Đêm đến tắt đèn, tôi nằm trên tấm đệm dưới sàn.
D/ao D/ao quay lưng về phía tôi, bỗng nhiên trở mình.
“Mẹ.”
“Ngủ không được à?”
“Nhớ ba.”
Tôi không đáp.
D/ao D/ao lần mò trong bóng tối nắm lấy ngón tay tôi, siết ch/ặt.
“Ba ở một mình.”
“Ừ.”
D/ao D/ao không hỏi thêm nữa.
Nó nắm ngón tay tôi, lực dần lỏng ra rồi thiếp đi.
Tôi mở mắt nhìn trần nhà, tiếng côn trùng ngoài cửa sổ kêu lên từng hồi.
Tôi gạt những suy nghĩ đó ra khỏi đầu rồi trở mình.
Sáng hôm sau, tôi đi chợ về.
D/ao D/ao đứng giữa phòng khách, tay cầm ống nghe điện thoại bàn.
Thấy tôi vào, nó đưa ống nghe về phía tôi.
“Ba gọi ạ.”
Tôi nhận lấy.
Đầu dây bên kia rất yên tĩnh.
Tôi đợi một lúc.
Rồi nghe thấy một tiếng hít vào rất khẽ.
D/ao D/ao ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi lên tiếng.
“D/ao D/ao sắp ăn sáng rồi.”
Đầu dây bên kia khựng lại một nhịp. Rồi phát ra tiếng nói, rất khàn.
“…Được.”
Điện thoại cúp máy.
D/ao D/ao kéo kéo vạt áo tôi.
“Ba nói gì thế ạ?”
“Ba nói được.”
D/ao D/ao “ồ” một tiếng, buông vạt áo ra rồi quay về ghế đàn ngồi xuống.
Đặt tay lên, nhấn phím Đô trung.
Đing.
Con bé bắt đầu đàn.
Lộn xộn, nốt không đúng, nhịp cũng sai.
Nhưng nó đang cười.
Sau khi kết thúc cuộc gọi, tôi vào bếp.
D/ao D/ao vẫn ngồi trên ghế đàn, chơi bản nhạc lộn xộn đó, đàn một đoạn lại nghỉ, rồi lại bắt đầu từ đầu.
Tôi vo gạo bên bồn nước, tiếng nước chảy rào rào cũng không át được tiếng đàn của con bé.
Tôi không thấy ồn.
Đến lần thứ ba thì nó dừng lại.
Tôi nghe thấy tiếng nó trượt khỏi ghế đàn, chân trần bước trên sàn gỗ, đi đến cửa bếp.
Đứng đó nhìn tôi.
“Ngày mai vẫn có thể gọi điện thoại chứ ạ?”
“Con muốn gọi thì cứ gọi.”
D/ao D/ao không đáp.
Nó quay người đi vào trong.
Một lúc sau tiếng đàn lại vang lên, vẫn là bài hát con bé tự biên đó, lần này có thêm hai ba nốt, nghe xuôi tai hơn lúc nãy một chút.
Bữa trưa hôm đó nó ăn thêm nửa bát cơm.
Tôi không hỏi tại sao.
Nó tự xúc cơm, bỗng nhiên ngẩng đầu.
“Ba nói được. Nghĩa là gì ạ?”
“Ba đồng ý rồi.”
“Đồng ý gì ạ?”
“Đồng ý việc chúng ta không quay về.”
D/ao D/ao cúi đầu nhìn những hạt cơm trong bát.
Nó dùng đũa chọc chọc một lúc lâu, gắp một hạt bỏ vào miệng nhai chậm rãi.
Nhai xong nuốt xuống, lại gắp tiếp một hạt nữa.
Rồi nó đặt đũa xuống nhìn tôi.
“Thế ba ở một mình.”
“Ừ.”
“Ba sẽ khóc không ạ?”
Tôi đặt bát cơm trong tay xuống.
Nhìn con bé.
Đứa trẻ sáu tuổi, hỏi những câu mà người lớn cũng không trả lời nổi.
Nó nhìn tôi đợi câu trả lời, lông mày nhíu lại, như đang giải một bài toán khó không biết làm.
“Có lẽ là có.” Tôi nói.
D/ao D/ao “ồ” một tiếng.
Cúi đầu cầm đũa lên ăn tiếp.
Sau khi ăn được nửa bát, nó dừng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Vậy mẹ nói chuyện với ba đi.”
“Ừ?”
“Lúc mẹ gọi điện cho ba, nói vài câu gì đó.”
Nó nói: “Ba nghe thấy mẹ nói chuyện thì sẽ không khóc nữa đâu.”
Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, rơi trên gáy con bé.
Tóc nó dài hơn một tháng trước, vẫn hơi vàng nhưng không còn khô xơ như trước nữa.
Đôi mắt nó nhìn tôi.
Tôi nhìn thấy một điều gì đó khác lạ trên gương mặt nó, không phải sợ hãi, không phải thăm dò.
Mà là sự nghiêm túc.
“Được.” Tôi nói.
D/ao D/ao gật đầu, rồi lại cúi đầu ăn cơm.
Chiều hôm đó tôi giặt đồ, thấy con bé ngồi xổm cạnh chiếc thùng giấy cũ ở góc phòng khách đang lục lọi thứ gì đó.
Nó lôi ra một chiếc radio.
10
11
Chương 10
Chương 14
Chương 8
Chương 9
Chương 11
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook