Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nữ dẫn chương trình trên tivi nói đây là mùa hè nóng nhất trong gần mười năm qua, điều hòa khắp thành phố đều chạy hết công suất, lưới điện sắp không chịu nổi nữa rồi.
Hệ thống điều hòa trung tâm của nhà họ Lục đã ngừng hẳn vào đêm thứ năm.
Đầu tiên là cửa gió chỉ thổi ra hơi nóng, sau đó ngay cả hơi nóng cũng mất luôn.
Số điện thoại của thợ sửa chữa luôn bận, gọi thông được thì họ bảo ba ngày nữa mới đến được.
D/ao D/ao là người đầu tiên không chịu nổi.
Con bé nằm trên giường trằn trọc, mồ hôi trên lưng in thành một mảng ướt đẫm trên ga trải giường.
Tôi thay khăn cho con bé ba lần, nước trong chậu đã ấm lên từ bao giờ.
“Mẹ ơi, nóng.” Con bé nhắm mắt nói.
Tôi lấy đ/á từ tủ lạnh bọc trong khăn rồi đặt lên trán con bé.
Nó im lặng một chút rồi lại cựa quậy.
“Đàn.”
“Nóng quá. Mai đàn nhé.”
“Đàn.”
Tôi không chiều nổi nó.
Nó chân trần theo tôi xuống lầu, vào phòng đàn.
Ghế đàn nóng ran, tôi phải Iót khăn lên cho con bé ngồi.
Phím đàn cũng nóng, nhấn xuống đầu ngón tay đỏ ửng cả lên.
D/ao D/ao đặt ngón tay lên phím C.
Nhấn một cái, rụt lại, rồi lại nhấn một cái nữa.
“Tay đ/au.”
“Vậy chúng ta không đàn nữa.”
Nó lắc đầu.
Tiếp tục nhấn. C-D-E. Mỗi nốt đều ngắn hơn bình thường, nhấn xuống là thả ra ngay.
Nhưng con bé kiên trì đàn xong một lượt.
Tôi ngồi bên cạnh quạt cho nó.
Bản nhạc trong tay được gấp thành quạt, quạt từng nhịp từng nhịp.
D/ao D/ao nghiêng đầu nhìn tôi một cái rồi lại quay đi.
Tay không ngừng lại.
Chiều hôm đó D/ao D/ao luyện tập bốn mươi phút.
Tôi bế con bé từ ghế đàn xuống, đầu ngón tay nó có một vết đỏ nhỏ.
Tôi dùng nước lạnh thấm khăn rồi bọc lại cho con bé.
“Mai lại đàn. Mai mặt trời lặn rồi đàn.”
D/ao D/ao không nói gì, nhưng nó nắm ch/ặt chiếc khăn bọc lấy bàn tay mình.
Sáu giờ chiều, mặt trời vẫn chưa lặn.
Trong nhà oi bức như cái lồng hấp.
D/ao D/ao nằm sấp trên sàn phòng khách, mặt áp vào gạch men.
Tôi bế nó lên, cả người nó đẫm mồ hôi, tóc dính vào trán như rong biển.
Tôi dùng khăn ướt lau người cho con bé, thay một chiếc váy cotton mỏng tang.
“Mẹ.” Nó nhắm mắt gọi tôi.
“Ừ.”
“Mẹ ôm.”
Tôi ôm con bé vào lòng.
Phần lưng và ngựk áp sát vào nhau nhanh chóng lại đổ mồ hôi, nhưng hơi thở của D/ao D/ao dần dần bình ổn lại.
Nó cuộn tròn trong lòng tôi, đầu tựa vào ngựk tôi, ngón tay nắm ch/ặt vạt áo tôi không buông.
Nó ngủ rồi.
Tôi cúi đầu nhìn con bé.
Miệng nó hé mở, lông mi rất dài, trên chóp mũi lấm tấm mồ hôi.
Đôi môi hơi nứt nẻ.
Tôi đưa ngón tay chạm nhẹ vào khóe miệng nó, nó cười trong giấc mơ.
Tôi ôm con bé, cứ thế không hề cử động.
Cánh tay tê dại cũng không dám nhúc nhích.
Trong nhà không có điều hòa, chỉ có chiếc quạt trần trên đầu quay vù vù, gió thổi xuống cũng toàn là hơi nóng.
D/ao D/ao lầm bầm điều gì đó trong mơ.
Tôi nghe không rõ.
Tôi cúi đầu áp tai sát miệng con bé.
“Mẹ.”
Nó lại gọi một lần nữa.
Ngái ngủ, mềm mại như một viên bánh trôi.
“Mẹ đây.” Tôi khẽ nói.
Khi hai chữ này thốt ra, cổ họng tôi mở ra.
Dây thanh quản rung lên.
Âm thanh thoát ra ngoài, đi vào tai D/ao D/ao.
Tôi ôm con bé ngồi trên sàn phòng khách, lưng dựa vào sofa.
Ánh hoàng hôn xuyên qua khe rèm lá sách, kéo thành những dải sáng dài mảnh trên sàn nhà.
Bụi bay lơ lửng trong những dải sáng đó.
D/ao D/ao ngủ rất say.
Hơi thở đều đặn, chân mày giãn ra, ngón tay vẫn nắm ch/ặt vạt áo tôi.
Tôi cúi đầu nhìn nó, bỗng nhiên muốn khóc.
Tôi ôm con bé ch/ặt hơn một chút.
Ngoài cửa sổ tiếng ve kêu chói tai, trong một mảng ồn ào.
Trong lòng bàn tay D/ao D/ao như đang nắm thứ gì đó.
Tôi nhẹ nhàng gỡ ra, đó là một mẩu giấy ghi chú nhỏ xíu, dòng chữ trên đó đã bị con bé nắm đến mức không còn nhìn rõ nữa.
“Cô là người đàn cho cháu nghe.”
Sống mũi tôi cay cay.
Tôi gấp mẩu giấy lại như cũ, đặt lại vào lòng bàn tay nó.
Lòng bàn tay D/ao D/ao lại khép lại.
Nắm lấy mẩu giấy đó.
Nắm lấy tôi.
Tôi nói một câu bên tai con bé.
Lần đầu tiên, bằng giọng thật của mình.
Rất khẽ, rất khẽ.
“Mẹ là mẹ đây.”
D/ao D/ao không tỉnh.
Nhưng khóe miệng con bé lại nhếch lên.
Trời ngoài cửa sổ đã tối hẳn.
Lá cây ngọc lan đung đưa trong gió đêm, xào xạc.
Con ong bắp cày vẫn ở đó.
Đậu trên mặt sau của lá.
Chiều ngày thứ sáu.
Tôi gọt táo, d/ao trượt, ngón tay bị cứa một đường.
D/ao D/ao là người nhìn thấy trước tiên.
Nó nhảy khỏi ghế lao tới nắm lấy tay tôi, mắt đỏ hoe.
“Mẹ đ/au!”
Nó bắt đầu khóc.
Miệng há to, nước mắt nước mũi chảy ra cùng lúc.
Tôi đưa tay lau mặt cho nó, m/áu trên ngón cái quệt vào má con bé.
“Không đ/au. Mẹ không đ/au.”
10
11
Chương 10
Chương 14
Chương 8
Chương 9
Chương 11
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook