Ai nấy đều có bến đỗ

Ai nấy đều có bến đỗ

Chương 13

17/08/2026 13:45

Tim tôi đ/ập mạnh, vội vàng đáp: "Em với Tống Hiên giống như anh em vậy mà..."

A Tản lại nói: "Anh anh em em, người tinh ý đều nhìn ra được cả. Hai người một đứa không nói, một đứa giả vờ không hiểu. Mình nói cho cậu biết, Tống Hiên là hàng hiếm đấy, nếu cậu không nhanh tay nắm bắt, mình ra tay đấy nhé."

Được A Tản nhắc nhở như vậy, tôi mới nhớ lại những việc Tống Hiên đã làm cho mình suốt những năm qua.

Những ngày đầu mới sang nước ngoài, vì không quen với cuộc sống mới, chính anh là người luôn chăm sóc tôi.

Anh vốn bận rộn với công việc khởi nghiệp vậy mà vẫn dành thời gian bay sang ở cùng tôi, theo tôi đi học suốt nửa học kỳ, cho đến khi tôi kết bạn được và dần thích nghi với môi trường nơi đó, anh mới quay về.

Suốt ba năm ấy, người luôn ở bên cạnh, chăm sóc tôi từng chút một, chính là Tống Hiên.

Vì quen biết anh từ nhỏ, nghe mẹ kể lại anh còn từng giúp tôi thay tã, nên tôi luôn coi anh là anh trai.

Nhưng chúng tôi thực sự không có qu/an h/ệ huyết thống.

Hơn nữa, tình cảm tôi dành cho anh, cũng chẳng hoàn toàn là tình cảm anh em đơn thuần.

Sau khi tôi về nước, Tống Hiên vẫn luôn bận rộn với công việc công ty. Gần đây công ty anh nhận được một dự án lớn, bận đến mức chẳng còn thời gian để ý đến tôi nữa.

Hôm đó về nhà, mẹ đột nhiên nhắc đến Tống Hiên, nói thấy trên vòng bạn bè anh thức đêm tăng ca nên bảo tôi mang canh gà hầm sẵn đến cho anh.

Công ty Tống Hiên khá xa nhà tôi, ban đầu tôi định từ chối, nhưng nhớ lại khi tôi ở nước ngoài, vì bị cảm muốn ăn cơm nhà mà Tống Hiên đã trực tiếp đặt vé máy bay sang thăm tôi.

Để bản thân trông không giống kẻ vô ơn, sau khi ăn cơm xong, tôi xách hộp cơm mẹ đưa rồi lên đường.

Lái xe gần một tiếng đồng hồ mới đến được công ty anh.

Thời tiết chuyển lạnh, tôi mặc chiếc áo phao hơi cồng kềnh, vừa đến quầy lễ tân thì bị cô nhân viên chặn lại.

Cô ấy hỏi tôi tìm ai, tôi bỗng thấy hơi căng thẳng, sờ sờ mũi đáp: "Tôi tìm Tống Hiên."

Cô lễ tân trẻ nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại ở hộp cơm trên tay tôi, dường như đã đoán ra điều gì đó, rồi mỉm cười nói: "Chị đợi một chút ạ."

Cô ấy gọi điện, nói gì đó với đầu dây bên kia rồi cúp máy, quay sang bảo tôi: "Chị Tống, Tổng giám đốc Tống đang đợi chị trong văn phòng, mời chị đi theo tôi ạ."

Đây là lần đầu tiên tôi đến công ty của Tống Hiên. Trước đây cứ tưởng chỉ là một văn phòng nhỏ, không ngờ chỉ vài năm mà quy mô đã lớn đến thế này.

Khu vực làm việc vẫn còn khá đông người, khi tôi mặc áo phao, ôm hộp cơm bước vào, không ít người ngẩng đầu nhìn tôi.

Tôi thấy căng thẳng một cách khó hiểu, suýt chút nữa còn vấp ngã.

Chúng tôi còn chưa kịp đến trước cửa văn phòng, Tống Hiên đã từ bên trong đi ra.

Thấy tôi, anh nở một nụ cười dịu dàng: "Tiểu Thất Nguyệt sao lại tới đây?"

Cô lễ tân hoàn thành nhiệm vụ liền quay về.

Tôi quay lưng về phía khu làm việc, cảm nhận được bao ánh mắt tò mò phía sau, vành tai bỗng nhiên nóng bừng.

Tôi giơ hộp cơm trong tay lên: "Mẹ bảo em mang canh gà đến cho anh."

Tống Hiên liếc nhìn hộp cơm, ồ một tiếng rồi bước tới, nhẹ nhàng vén lại những sợi tóc rối trên trán tôi.

Tôi theo Tống Hiên vào văn phòng, khoảnh khắc xoay người đóng cửa, tôi thấy không ít người ở khu làm việc đang nhìn về phía này.

Tôi nghĩ, có lẽ mọi người đã hiểu lầm điều gì đó rồi.

Nhưng không hiểu sao, trong lòng tôi lại thấy hơi vui sướng.

Được mọi người hiểu lầm dường như cũng chẳng tệ lắm.

Tống Hiên còn phải làm việc, anh bảo tôi ngồi trên ghế sofa đợi, anh uống hết canh gà rồi đi họp.

Trước khi đi, anh còn dặn: "Trên bàn có đồ ăn vặt đấy, nếu chán quá em có thể dùng máy tính của anh chơi game hay xem phim nhé. Ngoan, anh sẽ về sớm thôi."

Cách cư xử giữa tôi và Tống Hiên từ nhỏ đến lớn luôn là: Tôi cứ việc làm nũng, anh cứ việc nuông chiều.

Trước đây luôn coi anh là anh trai nên chẳng thấy điều đó có gì sai trái.

Nhưng bây giờ, khi cảm xúc dần thay đổi, nghe anh nói với tôi như vậy, cộng thêm gương mặt đẹp trai như tranh vẽ dưới ánh đèn kia, tôi không kìm được mà thấy thẹn thùng.

Cuộc họp của Tống Hiên kéo dài rất lâu. Ban đầu tôi còn ngồi trên ghế sofa, nhưng về sau, dáng ngồi càng lúc càng mất tự nhiên, tôi đành lấy chiếc chăn đắp lên chân rồi nằm xuống.

Tôi vừa thiu thiu ngủ thì Tống Hiên quay lại.

Anh mở cửa thấy tôi đang nằm, liền cố tình nhẹ tay hết mức có thể.

Tôi dụi dụi mắt ngồi dậy, hỏi: "Họp xong rồi hả anh?"

Tống Hiên khẽ ừ một tiếng, bước tới bên ghế sofa: "Để em đợi lâu rồi, anh đưa em về nhà nhé."

Tôi ngái ngủ, lững thững bước theo sau Tống Hiên ra khỏi văn phòng.

Tống Hiên đứng trước mặt tôi, nói với những nhân viên vẫn đang tăng ca trong khu làm việc: "Mọi người hôm nay vất vả rồi, giờ tan làm về nhà nghỉ ngơi thật tốt nhé."

Cả văn phòng vang lên tiếng reo hò vui vẻ.

Danh sách chương

5 chương
17/08/2026 12:37
0
17/08/2026 12:37
0
17/08/2026 13:45
0
17/08/2026 13:45
0
17/08/2026 13:45
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Người Chồng Hào Môn Yếu Đuối Không Thể Tự Lo Cho Mình Của Tôi

Chương 9

6 phút

Sự hối hận của anh là tương lai của em

Chương 8

8 phút

Sau đêm diễn, cô mới bàng hoàng biết chồng mình đã dùng danh tính của cô để làm tình nguyện viên y tế suốt thời gian mất liên lạc

Chương 12

9 phút

Sau khi triệt sản tám nàng dâu nuôi từ bé cho con trai, tôi thu hồi tất cả

Chương 9

12 phút

Dùng tranh rách gán nợ, chuyên gia quỳ xin tôi dừng tay

Chương 8

15 phút

Bị hút máu mười năm, tôi tặng nhị thúc mười năm tù

Chương 9

16 phút

Trạm trú ẩn ngày rét đậm đóng cửa, anh mới hay tin vợ mình đã dùng tên giả thuê giường cho em gái suốt ba tháng.

Chương 11

19 phút

Hỏa hoạn cao ốc vừa dứt, anh mới hay tin vợ mất tích bấy lâu vẫn âm thầm xóa lịch sử ra vào của khách thuê phòng cho em gái

Chương 12

22 phút
Bình luận
Báo chương xấu