Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Đó là phần để ăn, không tính."
Chị gái tức đến bật cười.
Giơ tay ra định cư/ớp.
Tôi ôm khư khư đĩa bánh rồi chạy.
Chị đi giày cao gót nên không đuổi kịp.
Liền dứt khoát tháo giày ra.
Chân trần giẫm lên bãi cỏ.
"Đứng lại đó cho chị!"
Tôi vừa chạy vừa cười.
"Không đời nào!"
Mẹ ở phía sau gọi với theo.
"Thính Lan, chậm thôi!"
Chị gái hoàn toàn không nghe.
Gấu váy bị gió thổi bay lên.
Không một chút nếp nhăn.
Chị chạy rất nhanh.
Tiếng cười cũng rất lớn.
Tôi chạy được nửa đường.
Đột nhiên dừng lại.
Quay đầu nhìn chị.
Ánh nắng chiếu lên gương mặt chị gái.
Trong tay chị vẫn xách đôi giày cao gót màu trắng đó.
Không hề đi ngược.
Cũng không hề vấp ngã.
Chị chỉ đứng đó một cách rất bình thường.
Sống động.
Biết cười.
Biết gi/ận.
Biết đuổi theo tôi để cư/ớp bánh.
Sống mũi tôi đột nhiên cay xè.
Chị gái khó hiểu.
"Sao thế?"
Tôi lắc đầu.
Quay người chạy tiếp.
"Chị nhanh lên!"
Chị m/ắng tôi ở phía sau.
"Hứa Tiểu Mãn, hôm nay em tiêu rồi!"
Tôi cười càng lớn hơn.
Buổi chiều sáu tuổi của kiếp trước ấy.
Tôi cứ ngỡ mình chỉ ra ngoài chơi một lát.
Sau này mới biết.
Có kẻ nhân lúc không ai để ý.
Đã lấy cắp chị gái khỏi vòng tay chúng tôi.
Kiếp này.
Tôi đã chạy theo chị một quãng đường rất dài.
Cuối cùng cũng đuổi kịp chị trở về giữa đám đông.
Nhưng từ nay về sau.
Tôi không cần phải nắm tay chị mãi nữa.
Chị muốn đi đâu.
Chị có thể tự mình đi.
Khi chị muốn trở về.
Trong nhà luôn có người đợi chị.
Còn tôi biết.
Chị nhất định sẽ quay về.
(Hết)
Chương 10.
Chương 18.
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook