Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cũng may là nhờ vào 500 ly trà sữa của Giang Khải, lãnh đạo đã thưởng thêm cho tôi 50 tệ tiền công.
Thật tốt.
Đủ để tôi sau này lên đại học, có thể ăn cơm no ở căng tin trong một tuần.
Vừa mới bước chân vào nhà, còn chưa kịp thay giày.
Chát!
Một cái t/át giáng mạnh vào mặt tôi, tôi bị đá/nh ngã nhào xuống đất.
Mẹ tôi giơ tay, hùng hổ nhìn xuống tôi từ trên cao.
“Mày muốn ch*t à! Tiểu Khải đã nói với tao từ chiều rồi. Mày mang danh thiếu gia thật của nhà họ Giang mà lại đi pha trà sữa ngoài kia? Thế này thì ra cái thể thống gì? Nếu để bạn bè trong giới nhìn thấy, không cười vào mặt tao thì thôi!”
“Mày làm mất mặt ai? Mày cố tình muốn làm tao và bố mày mất mặt trước bàn dân thiên hạ chứ gì!”
Tôi ôm mặt, trong miệng toàn vị tanh của sắt.
“Mẹ, chẳng phải chính mẹ nói sao? Bố mẹ không chu cấp cho con học đại học, con chỉ có thể tự ki/ếm tiền để đi học thôi.”
Bố tôi đứng sau lưng mẹ, tung một cú đ/á mạnh vào vai tôi.
“Mày còn dám cãi lại à!”
“Giang Vọng Tri, chút tâm tư đó của mày tưởng tao không nhìn ra sao? Chẳng phải là muốn diễn cho người ngoài xem để lấy lòng thương hại, rồi ép chúng tao chia cổ phần cho mày à? Tao nói cho mày biết, bỏ cái ý định đó đi!”
“Cút! Cút về phòng mày đi! Nhìn thấy mày là thấy xui xẻo rồi!”
Cú đ/á đó khiến cả người tôi co rúm lại, tôi cũng chẳng muốn giải thích thêm nữa.
Lảo đảo bò dậy, mò mẫm vịn tay vịn cầu thang bước lên lầu.
Vừa ngẩng đầu lên.
Giang Khải đang đứng trong bóng tối của cầu thang, nhìn nửa bên mặt sưng vù của tôi.
Cậu ta cười đầy đắc ý.
Chậm rãi làm khẩu hình miệng với tôi:
“Đồ, rẻ, tiền.”
Sau đó lao vào lòng bố mẹ tôi, nũng nịu đòi m/ua xe mới.
Bố mẹ tất nhiên nuông chiều dỗ dành cậu ta.
Tôi ngoái nhìn lại một cái rồi đóng cửa phòng.
Ngồi trước bàn học, tôi mở cuốn sổ ra, gạch bỏ dòng thứ hai.
Tôi phải tìm một công việc làm thêm hè mới thôi.
Nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống cuốn sổ, làm nhòe đi những vết mực mới.
Tôi buông bút, nằm xuống giường rồi thiếp đi trong cơn mệt mỏi.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, vỏ gối vẫn ướt đẫm.
Tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà, ngẩn người một lúc lâu.
Vẫn không thể nhớ nổi tối qua tại sao mình lại khóc.
Cho đến khi ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa dồn dập, là giọng của người giúp việc:
“Thiếu gia, phu nhân gọi cậu mau xuống dưới.”
Khi tôi xuống lầu, người phụ nữ lạ mặt ở bàn ăn cứ nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi không dám nhìn lại cô ấy, chỉ cúi đầu ăn cơm.
Đột nhiên, cô ấy cười lạnh một tiếng, nhắm thẳng vào tôi mà nói:
“Cố tình không bôi th/uốc lên mặt để giả vờ đáng thương cho ai xem đấy? Giang Vọng Tri, mày từ bỏ ý định đó đi.”
“Hôn ước này, hôm nay tôi nhất định phải hủy.”
Tôi ngẩng đầu lên, thực sự không nhớ nổi cô ấy là ai.
Chỉ đành ngơ ngác hỏi:
“Cô là ai?”
Người phụ nữ đó rõ ràng sững sờ một lúc, sau đó sắc mặt trở nên tái mét.
Phía sau có người giúp việc nhỏ giọng nhắc nhở:
“Đây là đại tiểu thư nhà họ Lâm, Lâm Tri Vân đấy ạ. Vị hôn thê của cậu.”
Sắc mặt Lâm Tri Vân như thể gi/ận đến cực điểm.
Cô ấy chẳng quan tâm tôi đã ăn xong chưa, th/ô b/ạo lôi tôi nhét vào trong xe, lao thẳng về phía nhà họ Lâm.
“Lại giả vờ, anh có biết tôi gh/ét nhất cái vẻ giả tạo này của anh không!”
Tôi chỉ đành kiên nhẫn giải thích với Lâm Tri Vân:
“Tôi thực sự không giả vờ.”
“Tôi chỉ là bị b/ệnh, nhất thời không nhớ nổi cô là ai.”
Lâm Tri Vân hừ lạnh một tiếng.
“B/ệnh à?”
“Cảm cúm, sốt, g/ãy xươ/ng. Nói đi, lần này lại muốn giả vờ b/ệnh gì nữa?”
Tôi há miệng, không nói nên lời.
Bởi vì chính tôi cũng không nhớ mình bị b/ệnh gì cụ thể, trong sổ cũng không ghi.
Nhưng vẻ do dự của tôi trong mắt Lâm Tri Vân lại thành ra có tật gi/ật mình.
Cô ấy không muốn nói chuyện với tôi nữa.
Sau khi đến nhà họ Lâm, cô ấy kéo tuột tôi vào từ đường.
Ngay trước mặt mẹ Lâm, hủy bỏ hôn ước.
Mẹ Lâm nhìn tôi, cố gắng níu kéo một câu:
“Vọng Tri, nếu con không muốn hủy hôn, ta có thể…”
Tôi lắc đầu.
Lặp lại một lần những gì mình đã viết trong nhật ký.
“Con sẽ không bao giờ thích Lâm Tri Vân nữa.”
“Nên là, hủy hôn đi ạ.”
Mẹ Lâm cũng không tiện nói gì thêm, chỉ đành gật đầu.
Tôi vốn tưởng sau khi hủy hôn, Lâm Tri Vân có thể cho tôi một sắc mặt tốt hơn. Nhưng cô ấy vẫn không vui, mặt lạnh tanh đưa tôi trở về nhà họ Giang.
Lâm Tri Vân không thích tôi, tôi cũng muốn tránh mặt cô ấy.
Vội vàng lên lầu về phòng.
Nhưng vừa đẩy cửa ra, cả căn phòng đã bị lục tung lên.
Tủ quần áo mở toang, chăn đệm bị hất tung xuống đất, sách vở vương vãi khắp nơi.
Con heo đất tiết kiệm mà tôi trân quý nhất bị đ/ập vỡ trên sàn, Giang Khải nắm lấy xấp tiền bên trong, vênh váo nhìn tôi:
“Bố mẹ chưa bao giờ cho mày tiền, mày lấy đâu ra tiền?”
“Được lắm Giang Vọng Tri, mày dám ăn tr/ộm tiền!”
Tôi theo bản năng đưa tay định cư/ớp lại.
“Đó là tiền tôi tự đi làm thêm hè ki/ếm được.”
“Trả lại cho tôi! Đó là tiền học phí của tôi!”
Chương 17
Chương 11
Chương 9
Chương 19
Chương 12
Chương 10
Chương 7
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook