Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lưng anh đã hơi c/òng xuống.
Khương Nguyệt đứng đó nhìn rất lâu, cô cảm thấy năm năm này, hay thậm chí là cả nửa đời người trước đó đều trở nên hoang đường.
Cô thắng sao?
Cô dường như đã đạt được kết quả gì đó nhưng lại chẳng có gì trong tay.
Cô xoay người, lặng lẽ rời đi.
Lại một mùa đông nữa đến.
Sức khỏe của Lục Đình Khác ngày càng tệ. Sự bôn ba suốt nhiều năm cùng những dằn vặt trong lòng đã vắt kiệt cơ thể anh.
Anh mắc b/ệnh dạ dày nghiêm trọng dẫn đến chứng mất ngủ, chỉ có thể dựa vào th/uốc để duy trì.
Bác sĩ khuyên anh dừng công việc lại để nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.
Anh từ chối.
Anh nói, đây là những gì anh n/ợ Ninh Ninh.
Anh muốn dùng quãng đời hữu hạn còn lại để ngắm nhìn thế giới này thay cô, vì bản thân cũng từng trải qua khổ đ/au nên anh muốn giúp đỡ thêm nhiều người hơn nữa.
Hôm nay là ngày giỗ của Kỷ Ninh.
Trời đổ tuyết lớn, Lục Đình Khác ôm một bó cúc trắng lớn, bước đi trên con đường núi dẫn đến nghĩa trang.
Bão tuyết làm mờ mắt anh.
Anh sẩy chân, cả người lăn xuống từ những bậc thang.
Bó cúc trong lòng rơi vãi khắp nơi, bị tuyết trắng phủ lấp.
Trán anh va vào đ/á, m/áu tươi chảy xuống, nhuộm đỏ nền tuyết dưới thân.
Trong khoảnh khắc ý thức mơ hồ, anh nhìn thấy Kỷ Ninh.
Cô mặc chiếc váy liền thân màu trắng đó, đứng cách đó không xa đưa tay về phía anh, trên mặt mang theo nụ cười dịu dàng.
Đình Khác, em đến đón anh đây.
Anh mỉm cười.
Dùng hết sức lực còn lại nâng tay lên, ra hiệu cho cô một thủ ngữ.
Anh yêu em.
Ngày hôm sau, người quản lý nghĩa trang phát hiện ra Lục Đình Khác nằm gục trong tuyết.
Anh đã không còn hơi thở.
Trên mặt anh mang theo một nụ cười an tường.
Trong tay anh nắm ch/ặt một tấm ảnh đã bị m/áu thấm đẫm.
Đó chính là tấm ảnh cưới năm xưa.
Trong đám tang của Lục Đình Khác, những người từng được anh giúp đỡ tại quỹ từ thiện đều đến.
Họ không khóc, chỉ lặng lẽ đặt một đóa cúc trắng trước bia m/ộ anh.
M/ộ của anh được đặt ngay cạnh m/ộ của Kỷ Ninh.
Tôi lơ lửng giữa không trung, nhìn thấy tất cả những điều này.
Nhìn thấy Lục Đình Khác dùng cả quãng đời còn lại để chuộc tội, để rồi cuối cùng gục ngã trên con đường đi gặp tôi.
Trong lòng tôi không còn h/ận, cũng chẳng còn yêu.
Chỉ còn lại một tiếng thở dài.
(Hết.)
Chương 17
Chương 11
Chương 9
Chương 19
Chương 12
Chương 10
Chương 7
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook