Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau khi yêu xa, bạn trai Thẩm Tư Minh mỗi tháng đều gửi cho tôi một thùng hộp m/ù (blind box), dùng sự bất ngờ để thay thế cho sự đồng hành, cùng tôi vượt qua quãng thời gian yêu xa đằng đẵng.
Hai năm trước, Thẩm Tư Minh hứa với tôi:
“Đợi anh tiếp quản công ty của gia đình, anh sẽ đón em về.”
“Để em có thể đường đường chính chính đứng bên cạnh anh.”
Vì lời thề ấy, tôi đã đợi anh suốt mấy trăm ngày đêm ở thành phố cách đó hai nghìn cây số.
Cuối cùng, trong chiếc hộp m/ù thứ 773 mở ra, tôi lấy được một tấm vé máy bay hạng thương gia đi Tô Thành.
Trên máy bay, tâm trạng háo hức không thể kìm nén của tôi đã khiến cô gái ngồi cạnh bật cười. Cô ấy ngây thơ h/ồn nhiên khoe với tôi ảnh chụp chung của cô và vị hôn phu, cười đầy hạnh phúc:
“Ba ngày nữa chúng tôi sẽ kết hôn!”
Nhìn tấm ảnh cưới trên màn hình, bàn tay đang mơn trớn tấm thẻ lên máy bay của tôi bỗng khựng lại.
Vị chú rể tương lai trong ảnh kia, chính là người mà tôi đã vượt ngàn dặm để đến gặp.
...
Niềm vui sướng biến thành bàng hoàng, tôi nắm ch/ặt điện thoại, giấu tấm ảnh chụp chung giữa tôi và Thẩm Tư Minh sau màn hình đã tắt.
Trước tấm ảnh cưới kia, bức ảnh trên màn hình khóa cũng giống như tình cảm của tôi và anh vậy, không thể lộ ra ngoài ánh sáng.
Sau khi hạ cánh, từ sân bay cho đến tận dưới lầu công ty Thẩm Tư Minh, tôi đều không thể liên lạc được với anh.
Cô lễ tân nhìn vali của tôi với ánh mắt đầy ẩn ý, giọng điệu lịch sự nhưng bao hàm sự kh/inh miệt:
“Cô à, văn phòng của Tổng giám đốc Thẩm không phải khách sạn, không phải ai muốn vào là vào được đâu.”
Tiếng nữ tự động trong điện thoại vẫn báo không thể kết nối, tôi sững người vì sự mỉa mai trong lời nói của cô ta.
Ngay khi tôi định giải thích, giọng nói bất lực nhưng đầy nuông chiều của Thẩm Tư Minh vang lên từ phía sau:
“Chạy chậm thôi.”
Tạ Sênh Sênh đang từ ngoài cửa đi vào, tung tăng nhào vào lòng anh làm nũng:
“Tư Minh, đi làm tóc với em đi!”
Thẩm Tư Minh thuần thục tắt cuộc gọi đang rung liên hồi, chủ động dang rộng vòng tay, vững vàng đón lấy cô ấy.
Cánh tay họ khoác ch/ặt lấy nhau như đang bóp nghẹt trái tim tôi, đ/au đớn đến mức tôi không thốt nên lời.
Cô lễ tân đẩy tôi sang một bên, lẩm bẩm:
“Không thấy chính thất đến rồi sao mà còn đứng ngây ra đó.”
Tôi bị đẩy đến loạng choạng, ngã nhào xuống đất.
Những người qua lại ở sảnh xì xào bàn tán, đổ dồn ánh mắt về phía tôi.
Tôi x/ấu hổ che mặt lại, Thẩm Tư Minh liếc nhìn, thoáng hiện lên tia ngạc nhiên trong mắt.
Tạ Sênh Sênh cũng nhìn thấy tôi, ngạc nhiên nói:
“Ơ? Lại gặp rồi!”
Tôi khó khăn nhếch môi, chật vật nhìn họ tiến lại gần.
Tạ Sênh Sênh đỡ tôi dậy, Thẩm Tư Minh gật đầu với tôi, như thể tôi chỉ là một cô bạn học đại học bình thường:
“Học tỷ, lâu rồi không gặp.”
Cách xưng hô xa lạ như cây kim đ/âm vào tim, tôi nhìn anh, cảm thấy ngay cả việc hít thở cũng khó khăn.
Tạ Sênh Sênh tò mò nhìn chúng tôi, tôi cầu khẩn nhìn Thẩm Tư Minh, anh chạm mắt tôi rồi cuối cùng lại nắm lấy tay Tạ Sênh Sênh:
“Em đến văn phòng đợi đi, anh tiễn cô ấy một đoạn.”
Tôi bị bỏ lại tại chỗ.
Trong văn phòng của Thẩm Tư Minh, đâu đâu cũng thấy những món đồ mà các cô gái nhỏ yêu thích.
Thư ký rót cho tôi cốc nước, lúc rời đi đã khéo léo lấy tấm ảnh cưới đặt trên bàn làm việc đi.
Tôi tua lại trong đầu những cử chỉ thân mật của họ, thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hoàn cảnh gia đình tôi và Thẩm Tư Minh chênh lệch quá lớn, anh là người thừa kế của nhà họ Thẩm, còn tôi cha bỏ mẹ mất, học phí đều phải v/ay mượn.
Sau khi tốt nghiệp, mẹ Thẩm cực lực phản đối chúng tôi ở bên nhau.
Để không phải chia tay với tôi, Thẩm Tư Minh đã từ mặt gia đình, bị c/ắt mọi nguồn tài chính, bị bắt về nhà quỳ gối chịu gia pháp, vậy mà anh vẫn không từ bỏ.
Cho đến khi hồ sơ xin việc của tôi không thể gửi đi được nơi nào dưới áp lực của nhà họ Thẩm, anh mới cúi đầu trước gia đình.
Đêm trước khi rời Tô Thành, anh đứng ngay tại đây, ôm tôi và đưa ra lời hứa, nói rằng tương lai sẽ để tôi đường đường chính chính đứng bên cạnh anh.
Trong cơn mơ màng, đôi bàn tay ấy lại ôm lấy eo tôi, hôn lên má tôi.
Hốc mắt tôi cay xè, trong khoảng lặng, Thẩm Tư Minh nhạt giọng lên tiếng:
“Lần sau đừng đến công ty nữa, người đông miệng nhiều, thân phận của em không phù hợp.”
“Cô ấy chỉ là đối tác hợp tác thôi. Anh vừa mới ngồi vào chiếc ghế này, cần sự hỗ trợ từ gia đình cô ấy.”
Tai nghe thấy lời nói dối của anh, tôi nhắm mắt lại, nước mắt trào ra.
Trong mắt Thẩm Tư Minh hiện lên vẻ đ/au lòng, anh thấp giọng dỗ dành:
“Cho anh thêm chút thời gian được không? Tất cả đều là vì tương lai của chúng ta.”
“Em hiểu cho anh mà, đúng không?”
“Nhưng cô ấy nói với em, hai người sắp kết hôn rồi.”
Thẩm Tư Minh im lặng một lát, tránh ánh mắt tôi:
“Chỉ là kế hoãn binh thôi. Anh là người sẽ cưới em mà.”
Cũng tại nơi này, tâm trí tôi chao đảo, trong lòng dấy lên nỗi h/oảng s/ợ tột cùng.
Tôi không dám tin nữa.
Chương 10
Chương 10
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 16
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook