Siêu Hiệp

Siêu Hiệp

Chương 7

17/08/2026 12:47

Tôi dùng số tiền này m/ua căn hộ cao cấp nhất ở tầng thượng của khu chung cư sang trọng nhất cả nước. Cường Tử cũng dọn vào ở cùng tôi. Khu chung cư này có an ninh rất nghiêm ngặt và đẳng cấp, nhiều người nổi tiếng, ngôi sao đều sống ở đây, không một phóng viên nào có thể lọt vào được.

Hai chúng tôi đứng trước ô cửa kính sát đất khổng lồ, phóng tầm mắt nhìn xuống vạn ánh đèn dưới lầu, trong lòng cảm thấy hạnh phúc khó tả.

Cường Tử thoải mái bay lượn trên bầu trời mà không còn phải lén lút trở về nữa.

Ai cũng biết Siêu Hiệp sống cùng tôi, thân phận người đại diện của Siêu Hiệp một lần nữa được khẳng định vững chắc. Tôi trở thành siêu ngôi sao mạng, tổng số người theo dõi vượt quá một tỷ. Tôi đăng bức ảnh Cường Tử đội mũ bảo hiểm lên mạng, lượt chia sẻ và bình luận nhiều vô kể, mỗi ngày có hàng triệu tệ chuyển vào tài khoản của tôi.

Tôi nhận cho Cường Tử đủ loại quảng cáo đại diện, vô số tài sản đổ dồn về phía hai chúng tôi. Ăn phải ăn món ngon nhất, mặc phải mặc món đắt nhất. Tôi và Cường Tử tham dự đủ loại sự kiện, diễn thuyết khắp nơi. Nơi nào chúng tôi đi qua, luôn là những tiếng reo hò vang dội. Tôi và Cường Tử đắm chìm trong đó không thể thoát ra, chỉ có điều Cường Tử chưa bao giờ lộ diện trước thế nhân.

Buổi chiều tà, tôi và Cường Tử nằm bò bên cạnh bể bơi trên cao trò chuyện, Cường Tử khoan khoái nhắm mắt lại:

"Đây mới là cuộc sống thực sự, nghĩ lại những suy nghĩ trước kia của chúng ta, thật sự là quá ng/u ngốc!"

"Đúng vậy, thật là hưởng thụ, làm người là phải hưởng thụ cuộc sống."

Cường Tử và tôi đều mê mẩn cuộc sống này. Dần dần, Cường Tử không còn đi c/ứu người nữa, lời cậu ấy nói là bản thân đã c/ứu nhiều người như vậy, công đức vô lượng, nên hưởng thụ một chút.

Không biết từ khi nào, Cường Tử bắt đầu có ý nghĩ về việc tháo mặt nạ. Tại sao mình phải che mặt mãi? Trước kia là lo lắng những rắc rối không cần thiết, mà giờ đây, dường như chẳng ai có thể gây rắc rối cho cậu ấy nữa.

Tôi luôn khuyên cậu ấy đừng lộ mặt. Tôi đã không còn phân biệt rõ mình đang nghĩ gì, rốt cuộc là thật lòng vì cậu ấy, hay vì tôi muốn chiếm đoạt vinh quang vốn thuộc về cậu ấy, tôi không nói rõ được.

Cuối cùng, chúng tôi cãi nhau một trận lớn. Cường Tử cho rằng tôi đố kỵ với cậu ấy, lời khuyên bảo cậu ấy đeo mặt nạ chỉ là để kiểm soát cậu ấy.

Tôi cho rằng Cường Tử vô tình, ban đầu chính là tôi luôn ủng hộ cậu ấy thì cậu ấy mới có thể đi đến bước đường ngày hôm nay.

"Mày đừng quên, là hai chúng ta cùng nhau tạo ra Siêu Hiệp!"

Tôi gào lên.

"Không, là tao tạo ra Siêu Hiệp, tao chính là Siêu Hiệp!"

Cường Tử đ/ập cửa bỏ đi.

Cường Tử công khai danh tính của mình và tuyên bố rằng bản thân không cần bất kỳ người đại diện nào nữa.

Quả nhiên, tất cả mọi người đều vây quanh cậu ấy, tôi nhanh chóng bị lạnh nhạt. Cường Tử thậm chí còn kiện tôi ra tòa, nói tôi chiếm đoạt tài sản của cậu ấy bất hợp pháp. Cuối cùng, tôi trả lại phần lớn thu nhập, dọn khỏi căn biệt thự sang trọng, chuyển về lại khu chung cư cũ.

Sự ồn ào vây quanh tôi dần dần tan biến, tôi lại trở về với cuộc sống bình thường.

Còn Cường Tử, lao đầu vào dưới ánh đèn sân khấu, vinh quang vô hạn!

Ngày tháng cứ thế trôi qua một năm, Cường Tử đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của tôi, giờ đây tôi chỉ có thể nhìn thấy cậu ấy trên tivi, trên mạng.

Cường Tử trở thành đại phú hào nổi tiếng thế giới, các quốc gia đều coi cậu ấy là thượng khách.

Cái tên Siêu Hiệp chính là tấm thông hành tốt nhất, dù đi đến đâu, hoa tươi và tiếng vỗ tay chưa bao giờ ngừng lại. Quê hương của Cường Tử thức đêm dựng một bức tượng cho cậu ấy, gắn cái danh "Quê hương Siêu Hiệp".

Trường đại học của Cường Tử cũng liệt cậu ấy vào danh sách cựu sinh viên ưu tú, mời cậu ấy về trường diễn thuyết. Gia đình Cường Tử vinh quang vô hạn, vô số cô gái gào thét muốn gả cho cậu ấy, vô số người muốn bái sư học siêu năng lực.

Còn tôi vẫn đi làm bình thường, thỉnh thoảng ghé quán vỉa hè làm chút đồ nướng kèm bia.

Hôm nay tôi đến quán đồ nướng như thường lệ, nhưng bất ngờ gặp một người quen cũ.

Cô ấy tên là Trần Dịch, nữ thần mà Cường Tử thầm yêu.

Cô ấy mặc một chiếc áo phông bình thường, trang điểm nhẹ nhàng, ngồi trên ghế nhựa, đợi bát miến mình gọi. Cô ấy nhìn thấy tôi, mỉm cười chào hỏi, gọi tôi qua ngồi cùng.

"Lâu rồi không gặp, Trương Hạo!"

"Lâu rồi không gặp!"

Trần Dịch trước kia làm cùng công ty với Cường Tử. Cường Tử nói cậu ấy thích cô ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên khi vào công ty, chỉ là Cường Tử luôn cảm thấy mình không xứng với cô ấy, nên không bao giờ dám mở lời bày tỏ tấm lòng.

Đồ nướng nhanh chóng được mang lên, hai chúng tôi trò chuyện vài câu, chủ đề vô thức chuyển sang Cường Tử.

"Cường Tử trước kia thích cậu, cậu biết không?"

"Biết chứ, nhưng tớ không thích cậu ấy."

Trần Dịch nói với giọng điệu bình thản, như thể đang nói về chuyện của người khác.

"Vậy cậu có phản ứng gì sau khi biết cậu ấy là Siêu Hiệp?"

"Khá ngạc nhiên." Trần Dịch vén tóc, cúi đầu húp miến rồi nói tiếp, "Điều này giống như việc cậu đột nhiên biết danh tính đồng nghiệp của mình là Tổng thống Mỹ vậy. Trước kia tớ khá ngưỡng m/ộ Siêu Hiệp, cậu ấy đã làm rất nhiều việc tốt, c/ứu rất nhiều người, tớ cảm thấy Siêu Hiệp là một người rất lương thiện, rất nỗ lực, nhưng tớ thật sự không ngờ Siêu Hiệp lại là Cường Tử."

Danh sách chương

5 chương
17/08/2026 12:18
0
17/08/2026 12:21
0
17/08/2026 12:47
0
17/08/2026 12:47
0
17/08/2026 12:46
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Nhận tiền bồi thường tai nạn từ đoàn phim, chồng cô lại bảo đã mua căn hộ nhỏ đứng tên mẹ chồng

Chương 11

12 phút

Sau khi tất toán chi phí sửa sang căn nhà cũ, anh mới phát hiện người anh họ đã chuyển số tiền đặt cọc của mười hai hộ vào tài khoản của mẹ mình.

Chương 12

16 phút

Ngày tài khoản giao hàng bị khóa, tôi mới hay tin em họ dùng chung điện thoại để thực hiện bảy khoản vay trả góp

Chương 11

18 phút

Để chuyện cũ theo gió bay

Chương 8

20 phút

Lục tiên sinh, lần này tôi đi trước

Chương 11

22 phút

Sau khi xe đưa đón chạy thận của cha ngừng hoạt động, anh mới phát hiện chị gái đã đổi giờ chăm sóc thành kỳ nghỉ dưỡng sức của chính mình.

Chương 10

25 phút

Nhạn Thư Chẳng Nhận Ra Người Viết Thay

Chương 10

25 phút

Chị dâu tiết kiệm tiền cho tôi, tôi liền khóa thẻ cả nhà

Chương 11

27 phút
Bình luận
Báo chương xấu