Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nàng ta vốn tưởng rằng hôm nay mình có thể danh chính ngôn thuận bước chân vào Quốc công phủ làm trắc phi, sau này hưởng vinh hoa phú quý không bao giờ hết, không ngờ lại gặp phải cục diện như thế này.
Tô Bá mặt không cảm xúc bưng chiếc hộp gỗ, không thúc giục cũng không nói nhiều, cứ lặng lẽ đứng đó, đợi Cố Yến Chu nhận lấy đồ vật để hoàn thành công việc mà tiểu thư đã dặn dò.
Cố Yến Chu hít một hơi thật sâu, cố nén sự hoảng lo/ạn và tức gi/ận trong lòng, đưa tay cầm lấy lá hưu thư, đầu ngón tay vừa chạm vào mặt giấy đã thấy cả người lạnh buốt.
Phong thư không dán kín, ông rút tờ giấy bên trong ra, nét chữ tiểu khải quen thuộc đ/ập vào mắt, mỗi một chữ đều viết ngay ngắn, không hề có nửa phần cẩu thả.
Trên thư viết rõ ràng, Trấn Quốc công Cố Yến Chu sủng thiếp diệt thê, bội bạc lời thề kết tóc, tình nghĩa vợ chồng đã tận, Tô thị Uyển Thanh tự nguyện hòa ly, từ nay về sau nam cưới nữ gả, không ai liên quan đến ai.
Trong thư còn liệt kê danh sách rõ rành rành, toàn bộ của hồi môn của họ Tô trong phủ, tài sản riêng của họ Tô, những điền trang cửa hiệu được m/ua bằng tiền của hồi môn trong suốt những năm qua, đều được thu hồi toàn bộ, không còn liên quan gì đến Quốc công phủ nữa.
Cuối thư là chữ ký của chính tay Tô Uyển Thanh, còn có cả dấu vân tay của nàng, rõ ràng mạch lạc, không còn nửa phần chỗ để xoay chuyển, không phải lời nói gi/ận dỗi cũng chẳng phải trò đùa.
Bàn tay Cố Yến Chu cầm tờ giấy càng lúc càng siết ch/ặt, các đ/ốt ngón tay trắng bệch, lồng ngựk như bị chặn bởi một tảng đ/á lớn, khiến ông nghẹt thở, bên tai kêu ù ù.
Ông theo bản năng muốn phản bác, muốn hét lên là hoang đường, muốn m/ắng Tô Uyển Thanh làm càn, nhưng khi mở miệng ra lại phát hiện mình ngay cả một câu chỉ trích ra h/ồn cũng không nói nổi.
Là ông bội bạc lời thề trước, là ông mang ngoại thất đến trước mặt nàng, là ông đích thân nói nàng hẹp hòi cay nghiệt, là ông tự tay ngh/iền n/át tình nghĩa hai mươi bốn năm thành mảnh vụn.
Lâm Vãn Nhu đứng bên cạnh, nước mắt lập tức rơi xuống, đưa tay kéo tay áo Cố Yến Chu, giọng r/un r/ẩy hỏi: "Vương gia, rốt cuộc chuyện này là thế nào ạ?"
Nàng còn nói: "Chẳng phải chúng ta sắp vào phủ rồi sao, tại sao phu nhân lại đi mất, còn mang hết đồ đạc đi, vậy chúng ta sau này phải làm sao đây?"
Cố Yến Chu bị nàng ta làm cho phiền lòng rối lo/ạn, mạnh mẽ hất tay nàng ra, quát lớn một tiếng: "Đủ rồi!", khiến Lâm Vãn Nhu sợ hãi lùi lại một bước, không dám khóc thành tiếng nữa.
Ông quay đầu nhìn Tô Bá, hạ giọng hỏi: "Phu nhân của các người hiện giờ đang ở đâu? Nàng ấy đi đâu rồi? Bảo nàng ấy ra gặp ta, chuyện này không thể cứ thế mà xong được."
Tô Bá hơi cúi người, giọng điệu không kiêu ngạo không khúm núm trả lời: "Nơi ở của tiểu thư nhà tôi, không phiền Quốc công gia bận tâm. Tiểu thư nói rồi, họp tan tùy duyên, không cần gặp lại nữa."
Ông ấy còn nói tiểu thư đã dặn, nếu Quốc công gia có gì dị nghị, cứ việc đi kiện ở quan phủ, mọi khế ước đất đai sổ sách đều rõ ràng minh bạch, không sợ đối chất trước công đường.
Cố Yến Chu bị chặn họng đến mức không thốt nên lời, mặt lúc xanh lúc trắng, khó coi tột cùng, tiếng cười nhạo của đám bách tính xung quanh càng khiến ông mất hết mặt mũi.
Ông không còn bận tâm đến thể diện gì nữa, xoay người xông vào trong phủ, ông không tin Tô Uyển Thanh thật sự có thể dọn sạch cả Quốc công phủ, không tin nàng lại làm tuyệt tình đến thế.
Nhưng suốt dọc đường từ tiền viện, chính sảnh đến nội viện, đi đến đâu cũng trống trơn, hạ nhân, vật dụng trang trí, bài trí thường ngày đều biến mất không dấu vết.
Bàn ghế gỗ hoàng hoa lê ở chính sảnh không còn, tranh chữ của danh nhân treo trên tường không còn, ngay cả thảm nhung trải trên sàn cũng bị cuộn đi, chỉ còn lại nền gạch xanh trơ trọi.
Ông lại chạy đến kho hàng, cửa kho mở toang, bên trong trống rỗng, ngay cả một cái hòm gỗ cũng không còn, góc tường chỉ còn đọng lại mấy lớp bụi, trông vô cùng thê lương.
Nhà bếp lại càng sạch sẽ đến mức vô lý, chum gạo chum bột đều trống không, nồi niêu bát đĩa bị mang đi hết, ngay cả hũ gia vị trên bếp cũng chẳng để lại một cái.
Ông chạy khắp Trấn Quốc công phủ, cuối cùng trở về chủ viện của mình, phát hiện ngay cả chăn đệm trên giường, phần lớn quần áo trong tủ cũng không cánh mà bay, chỉ còn lại vài bộ áo cũ.
Tiểu đồng theo ông từ thư phòng chạy tới r/un r/ẩy nói: "Vương gia, đồ đạc trong phủ, phàm là thứ do phu nhân mang tới, phu nhân sắm sửa, đều bị mang đi hết rồi ạ."
Tiểu đồng còn nói những thứ còn lại đều là đồ cũ từ những năm trước trong phủ, chẳng đáng bao nhiêu bạc, tiên sinh quản lý sổ sách cũng đi rồi, ngay cả sổ sách cũng mang đi hết.
Cố Yến Chu mềm nhũn chân, suýt ngã quỵ xuống đất, ông vịn vào khung cửa, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồ/ng, cơ nghiệp hơn hai mươi năm, trong một đêm đã trắng tay.
Lúc này ông mới muộn màng nhận ra, Tô Uyển Thanh không phải cam chịu, không phải thỏa hiệp, nàng đã sớm quyết tâm từ lâu, muốn thu hồi mọi thứ thuộc về mình.
Nàng càng đồng ý dứt khoát, thì quyết định trong lòng càng kiên định, ngay từ khoảnh khắc gật đầu ở chính đường, nàng đã không còn ý định ở lại cái Quốc công phủ này nữa.
Lâm Vãn Nhu đi theo vào sau, nhìn căn viện trống hoác, nước mắt rơi càng dữ dội hơn, miệng lẩm bẩm: "Sao lại thế này, sao lại không còn gì cả thế này..."
Chương 12
Chương 10
Chương 17
Chương 19
Chương 9
Chương 9
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook