Tốt nghiệp bị bạn trai chia tay, năm năm sau anh ta trở thành tổng tài của tôi

Tô Vãn Ninh hít một hơi thật sâu, ngước mắt nhìn anh, cố gắng giữ cho giọng điệu bình thản, không gợn sóng và không mang theo bất kỳ cảm xúc dư thừa nào.

“Cố tổng nói đùa rồi, chỉ là tôi không ngờ lại gặp được cựu sinh viên trường Giang Đại ở đây, nên nhất thời chưa kịp phản ứng thôi.”

“Hóa ra Cố tổng và Vãn Ninh nhà chúng ta là cựu sinh viên Giang Đại à, cái duyên này đúng là quá khéo rồi.” Vương tổng giám đốc lập tức cười nói xen vào để xoa dịu bầu không khí trên bàn tiệc.

Cố Nghiên Từ không tiếp lời Vương tổng giám đốc, lấy điện thoại ra, mở mã QR WeChat của mình rồi đưa đến trước mặt Tô Vãn Ninh, giọng điệu tự nhiên như một người bạn cũ đã quen biết nhiều năm.

“Thêm phương thức liên lạc đi, sau này nếu có việc gì cần trao đổi trong công việc thì cũng tiện liên hệ trực tiếp.”

Các đồng nghiệp xung quanh đều lộ vẻ hiểu ý và ngưỡng m/ộ, Tô Vãn Ninh không thể từ chối đề nghị của anh trước mặt mọi người, đành lấy điện thoại ra quét mã thêm bạn.

Khi buổi liên hoan sắp kết thúc, Tô Vãn Ninh nghe được từ cuộc trò chuyện của các đồng nghiệp rằng Cố Nghiên Từ lần này sẽ đóng quân lâu dài tại chi nhánh, trong thời gian ngắn sẽ không điều về trụ sở chính.

Sau khi tan tiệc, mọi người lần lượt rời khỏi nhà hàng, Tô Vãn Ninh lấy điện thoại ra kiểm tra thời gian chuyến tàu điện ngầm cuối cùng, định đi bộ đến ga tàu để về nhà.

Cô vừa rời khỏi nhà hàng không bao xa, phía sau đã vang lên tiếng còi xe trầm thấp, một chiếc xe sedan màu đen dừng lại vững vàng bên cạnh cô.

Cửa kính xe từ từ hạ xuống, lộ ra gương mặt quen thuộc của Cố Nghiên Từ. Anh nhìn cô, giọng điệu mang theo sự điềm tĩnh không cho phép từ chối.

“Lên xe đi, tôi đưa cô về. Giờ này ở đây khó bắt xe lắm, muộn thêm chút nữa là cô không kịp chuyến tàu điện ngầm cuối cùng đâu.”

“Không cần làm phiền Cố tổng đâu ạ, tôi tự đi tàu điện ngầm là được, quãng đường cũng không xa, rất tiện.” Tô Vãn Ninh vô thức lên tiếng từ chối, không muốn vướng bận quá nhiều với anh.

Cố Nghiên Từ như thể không nghe thấy lời từ chối của cô, trực tiếp vươn tay đẩy cửa ghế phụ, phía sau lại có xe bấm còi thúc giục họ nhường đường.

Tô Vãn Ninh không còn cách nào khác, đành cúi người ngồi vào ghế phụ, báo tên khu chung cư mình đang thuê, suốt dọc đường chỉ nghiêng mặt nhìn cảnh phố xá ngoài cửa sổ.

Bầu không khí trong xe yên tĩnh và ngột ngạt, cô có thể ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng nhàn nhạt trên người anh, gần như y hệt mùi hương thời đại học.

Khi xe dừng ở ngã tư chờ đèn đỏ, Cố Nghiên Từ đột nhiên quay đầu nhìn cô, giọng điệu tùy ý như đang tán gẫu về thời tiết hôm nay vậy.

“Năm năm qua, em ở đây một mình, sống có tốt không?”

Tô Vãn Ninh từ từ quay mặt lại, đối diện với ánh mắt sâu thẳm của anh, nở một nụ cười nhạt, giọng nói bình thản và mang theo sự xa cách rõ rệt.

“Vẫn tốt, cuộc sống bình yên thuận lợi, không phiền Cố tổng bận tâm.”

Chiếc xe chạy êm ái trên đường phố về đêm, mùi hương quen thuộc cùng những ký ức ùa về, tâm trí Tô Vãn Ninh bỗng chốc trôi ngược về mùa thu năm đại học thứ nhất.

Khi đó, Cố Nghiên Từ là nhân vật nổi tiếng lừng lẫy tại Đại học Giang Thành, học bá của khoa Tài chính, trụ cột của câu lạc bộ bóng rổ, ngoại hình điển trai gia cảnh lại tốt.

Tô Vãn Ninh khi mới nhập học không thể ngờ được rằng, chàng trai mà toàn bộ nữ sinh trong trường lén lút bàn tán này lại có thể vướng vào quãng thời gian thanh xuân suốt ba năm của cô.

Cô luôn thích lén nhìn anh trong giờ giải lao, đặc biệt thích lúc anh cười, đôi mắt cong lại như chứa đựng những ánh sao vụn vỡ, dịu dàng và trong sáng.

Việc học năm nhất không quá nặng nề, cô dần ch/ôn giấu chàng trai tỏa sáng này vào đáy lòng, tự nhủ đừng mơ mộng viển vông, hai người vốn dĩ không thuộc về cùng một thế giới.

Cô từng nghĩ rằng, cô và Cố Nghiên Từ chỉ là những người xa lạ lướt qua nhau trong khuôn viên trường, đến cơ hội nói một câu cũng chẳng có.

Bước ngoặt xuất hiện trong giai đoạn chuẩn bị cho đêm hội chào tân sinh viên năm đó, Cố Nghiên Từ đăng ký tiết mục đ/ộc tấu piano, tin tức vừa đưa ra cả trường đều xôn xao.

Khoảng thời gian đó, cửa phòng đàn mỗi ngày đều có các nữ sinh đứng canh, muốn thử vận may gặp được Cố Nghiên Từ đến tập đàn, nhưng suốt hơn mười ngày anh chẳng hề xuất hiện ở phòng đàn.

Thời gian trôi qua, những nữ sinh đầy hy vọng cũng dần giải tán, trong lòng Tô Vãn Ninh cũng thấy trống trải, lòng dũng cảm tích góp bấy lâu nay bỗng chốc không còn chỗ đặt.

Nhưng cô vẫn ôm một tia hy vọng mong manh, mỗi ngày tan học tối đều cố tình đi đường vòng qua phòng đàn, dù chỉ là liếc nhìn cánh cửa đóng ch/ặt cũng được.

Chủ nhật, một tuần trước đêm hội, cô lại theo thói quen đi về phía phòng đàn, từ xa đã nghe thấy tiếng đàn piano du dương êm ái bay ra từ cuối hành lang.

Cô nhẹ bước lại gần, quả nhiên nhìn thấy Cố Nghiên Từ đang ngồi trước cây đàn piano cũ kỹ đó, ngồi ngay ngắn thẳng thớm, ánh đèn vàng ấm áp rơi trên người anh khiến anh như đang phát sáng.

Cô cứ thế ngây người đứng trước cửa phòng đàn, hồi lâu vẫn chưa hoàn h/ồn, cho đến khi anh đàn xong nốt cuối cùng chuẩn bị rời đi mới chú ý thấy có người đứng ở cửa.

Anh đeo ba lô đi ra cửa, thản nhiên thốt ra hai chữ “cho qua”, bước chân không dừng lại, xung quanh anh tỏa ra sự xa cách đặc trưng của một thiếu niên.

Danh sách chương

4 chương
15/08/2026 11:40
0
15/08/2026 11:40
0
15/08/2026 16:51
0
15/08/2026 16:50
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước khi đài phát thanh cũ ở Hoa Liên ngừng phát sóng, anh và người chị đã trưởng thành cùng nhau truy tìm mười hai cuộn băng ghi âm lời kể của bộ lạc đã bị cắt ghép.

Chương 12

15 phút

Trước khi đoàn kịch ngôn ngữ ký hiệu cũ ở Đài Bắc giải tán, anh cùng người con trai trưởng thành truy tìm mười cuộn băng ghi âm bị ghi đè.

Chương 10

18 phút

Trước khi kho lưu trữ của đội đo đạc cũ tại Nam Đầu di dời, cô cùng chồng cũ truy tìm mười sáu cuộn băng đo đạc sườn núi bị cắt xén.

Chương 16

20 phút

Muốn Thấy Dáng Vẻ Em Thẹn Thùng

23 phút

Trước khi xưởng lưới cũ ở Cao Hùng ngừng hoạt động, cô cùng nữ thợ cả về hưu truy tìm mười bốn cuộn dây cứu sinh bị đánh tráo lõi.

Chương 14

23 phút

Trước ngày thanh lý tiệm đồng hồ cũ ở đường Hải Tuyến, Vân Lâm, anh cùng người em gái thất lạc truy tìm chín chiếc đồng hồ bấm giờ công nghiệp bị chỉnh nhanh.

Chương 9

26 phút

Trước khi lò nung cũ tại Tân Trúc tắt lửa, cô cùng người con trai kế đã trưởng thành truy tìm mười thùng mẫu thủy tinh chịu nhiệt bị tráo nhãn.

Chương 10

29 phút

Mười hai đầu dò đất đồng loạt hỏng, cháu gái truy vết hồ sơ nghiệm thu, bàng hoàng thấy chữ ký của cậu mình

Chương 12

31 phút
Bình luận
Báo chương xấu