Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
15/08/2026 15:09
Hai ngày sau sự cố, xưởng tạm dừng hoạt động khu giặt khô, điều này lại vô tình cho họ thêm thời gian kiểm tra đầy đủ hơn. Bội Dung mang 13 tờ bảng phơi nhiễm đi đối chiếu giấy tờ và nét chữ, không phải để giám định hình sự, mà để x/ác nhận xem việc chỉnh sửa có xuất phát từ một quy trình cố định hay không. Kết quả cho thấy, trong số đó có 11 tờ sử dụng cùng một loại bút dầu ở cột chỉnh sửa, lực bút và kiểu chữ rất giống nhau; hai tờ còn lại dù dùng bút khác nhưng lại dán giấy che phủ ở cùng một vị trí.
Điểm then chốt hơn là Thục Huệ lấy được một cuốn sổ bàn giao cũ từ tay một tổ trưởng đã nghỉ hưu. Trong sổ có vài trang ghi: "Mẫu lấy cao, quản lý yêu cầu đo lại", "Giá trị gốc chưa gửi", "Nhóm sức khỏe x/ác nhận lại". Nét chữ rất gần với các chữ số đã được sửa trên bảng phơi nhiễm.
Bội Dung không đưa ra kết luận ngay mà đối chiếu từng nét chữ, ngày tháng và số seri thiết bị. 13 tờ bảng bao gồm các năm khác nhau, nhưng đều xuất hiện vào những thời điểm có lượng sử dụng cao, thông gió bất thường hoặc khi nhân viên có triệu chứng dày đặc. Ban quản lý không sửa ngẫu nhiên vài tờ, mà là hạ thấp con số xuống khi rủi ro ở mức cao nhất.
"Đây chính là cái chúng tôi vẫn gọi là pha loãng," Thục Huệ nhìn vào trục thời gian, giọng điệu bình tĩnh hơn nhiều so với trước đây.
Bội Dung gật đầu: "Nhưng để nó đứng vững, cần phải làm rõ quy trình ai yêu cầu sửa và sửa như thế nào."
Họ tìm đến Hà Ngọc Phương, nhân viên hành chính phụ trách nhập báo cáo năm đó. Phương đã nghỉ hưu, ban đầu không muốn dính líu, nói rằng mình chỉ nhập liệu theo lời quản lý. Thục Huệ không ép bà, chỉ thông qua bạn chung hỏi xem bà có sẵn lòng tìm hiểu về cuộc điều tra hiện tại không. Vài ngày sau, Phương chủ động gọi điện, bày tỏ có thể gặp mặt nhưng chỉ muốn ẩn danh.
Họ hẹn nhau tại một quán trà yên tĩnh ở Bắc Đồn. Vừa ngồi xuống, Phương đã nói: "Tôi không sửa báo cáo kiểm tra, tôi sửa bảng tổng hợp của xưởng. Quản lý nói báo cáo gốc nhìn quá tệ, sẽ ảnh hưởng đến việc kiểm toán của khách hàng, nên bảo chúng tôi lấy giá trị cao trong thời gian ngắn chia trung bình vào cả ca làm việc."
"Có chỉ thị bằng văn bản không?" Bội Dung hỏi.
Phương lắc đầu: "Đa số là nói miệng. Nhưng lần nào cũng cùng một kiểu: 'Cứ giữ bản gốc, bảng xuất ra ngoài sửa thành con số quản lý được là được'."
Nghe câu này, Bội Dung hiểu ngay vấn đề nằm ở sự tự an ủi "giữ lại bản gốc". Ban quản lý có thể nghĩ rằng không tiêu hủy bản gốc thì không phải là giả mạo, nhưng thực tế bảng phơi nhiễm, quản lý sức khỏe và kiểm toán bên ngoài mà nhân viên nhìn thấy lại hoàn toàn vận hành dựa trên các giá trị thấp.
Phương đồng ý cung cấp lời khai bằng văn bản ẩn danh, chỉ giới hạn cho buổi giải trình trước khi cải tạo và kiểm tra hành chính lần này. Bội Dung làm theo yêu cầu của bà, không ghi tên, không ghi âm toàn bộ giọng nói, chỉ ghi lại quy trình và thời gian.
Sau khi về xưởng, cả hai đặt lời khai của Phương vào giữa trục thời gian. Kiểm tra gốc, đo lại, lấy trung bình, viết lại bảng phơi nhiễm, thiếu sót trong quản lý sức khỏe, toàn bộ quy trình cuối cùng đã hình thành.
Thục Huệ đứng trước bảng trắng, nhìn rất lâu rồi mới nói: "Trước đây tôi chỉ biết phản ứng cơ thể của chúng tôi không khớp với số liệu trên bảng, chứ không biết họ làm như vậy."
Bội Dung nhìn bà: "Còn tôi trước đây chỉ nhìn vào bảng, không coi phản ứng cơ thể của các chị là lý do cần phải kiểm tra lại dữ liệu."
"Bây giờ ít nhất hai bên đã khớp nhau rồi," Thục Huệ nói.
Câu nói đó khiến lòng Bội Dung chấn động. Một người xuất phát từ hiện trường, một người xuất phát từ tài liệu chuyên môn, trước đây không tin tưởng nhau, nay vì đặt hai loại bằng chứng lên cùng một chiếc bàn mà bắt đầu nhìn thấy hình hài trọn vẹn của vấn đề.
Chiều tối, Bội Dung đưa 13 tờ bảng vào bằng chứng cốt lõi của buổi giải trình cuối cùng và ghi chú ở trang đầu: Mọi thông tin sức khỏe của nhân viên chỉ sử dụng theo ủy quyền của chính chủ, chẩn đoán cá nhân không phải là điều kiện cần để làm bằng chứng công khai. Cô không muốn biến một cuộc điều tra an toàn lao động thành việc ép nạn nhân giao nộp toàn bộ quyền riêng tư mới chứng minh được mình từng bị phơi nhiễm.
Thục Huệ đọc xong gật đầu: "Như vậy mới giống như đang thực sự bảo vệ con người, không phải là đi thu thập b/ệnh án."
Bội Dung mỉm cười. Đó là cuộc đối thoại không gai góc đầu tiên của họ trong mấy ngày qua. Trước khi rời đi, Hà Ngọc Phương còn bổ sung một chi tiết then chốt: mỗi lần sửa xong bảng tổng hợp, quản lý sẽ yêu cầu in lại một bản cho bộ phận quản lý sức khỏe, bản cũ thường thu hồi vào ngăn kéo, không nhất thiết phải tiêu hủy. Bội Dung lập tức quay lại phòng dữ liệu tìm, quả nhiên phát hiện hai bản photocopy cũ có giá trị cao hơn trong ngăn kẹp của hộp tài liệu. Giấy đã ố vàng, nhưng đủ để chứng minh cùng một ngày tồn tại nhiều phiên bản khác nhau. Cô đặt hai bản cạnh nhau chụp ảnh, yêu cầu nhân viên tổng vụ có mặt x/ác nhận nguồn gốc. Thục Huệ nhìn hai tờ giấy đó, không lộ vẻ đắc thắng, chỉ nói: "Trước đây chúng tôi luôn nghĩ có người giở trò, giờ mới biết không phải mình nhớ nhầm." Câu nói này khiến lòng Bội Dung nhói đ/au. Đối với nhân viên tuyến đầu, một trong những tổn thương kéo dài nhất chính là việc nhiều năm bị buộc phải nghi ngờ liệu trí nhớ của mình có đáng tin hay không.
Bội Dung đưa hai bản cũ này vào bằng chứng "sai khác phiên bản" và quyết định hệ thống mới phải lưu giữ mọi phiên bản lịch sử. Cô biết, chỉ khi để chính việc chỉnh sửa cũng trở thành dữ liệu, thì trong tương lai mới không còn ai lấy "đính chính" làm cái cớ cho việc viết lại không để lại dấu vết.
Chương 9
Chương 9
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 12
Chương 9
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook