Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
15/08/2026 13:00
“Ông ta thừa nhận là do mình làm.”
“Sau đó ông ta lấy ra hóa đơn thanh toán bảo hiểm y tế của con gái--ba ngày trước kỳ thi đại học, con bé ngã g/ãy chân, phòng thi ở tầng bốn không có thang máy, nên không thi được.”
“Hôm nay, vợ ông ta là Lý Phương đến công ty, mang theo một tờ giấy báo giả y hệt.”
“Bà ta thừa nhận Tần Viễn n/ợ ba trăm ngàn tiền n/ợ c/ờ b/ạc ở bên ngoài.”
Tôi đặt máy ghi âm lên bàn.
“Từ tối ngày tiệc mừng công, tôi đã ghi lại từng câu từng chữ.”
“Mọi người muốn nghe, tôi sẽ phát ngay bây giờ.”
Trong phòng họp không ai lên tiếng.
Lão Trịnh đặt điếu th/uốc xuống bàn, không châm lửa.
Chị Lưu cúi đầu.
Trưởng bộ phận kho bãi Tôn Lỗi lên tiếng.
Giọng ông ấy rất chậm, như đang cân nhắc sức nặng của từng chữ.
“Tôi làm ở Khải Thụy mười bốn năm rồi.”
“Tần Viễn vào làm là do tôi dẫn dắt.”
“Mỗi sáng cậu ta đến sớm hơn người khác nửa tiếng, lúc về thì lau sạch từng kệ hàng.”
“Cái kệ hàng trong cùng của kho, mã số 0-3-7, ngoài cậu ta ra không ai biết ô nào đang trống.”
Ông ấy dừng lại một chút.
“Nhưng những điều này--không thể bù đắp cho việc cậu ta lừa người.”
Tôn Lỗi tháo thẻ nhân viên xuống, đặt lên bàn.
“Tôi là thầy của cậu ta.”
“Tôi đã không dạy bảo tốt.”
Trong phòng họp im lặng rất lâu.
Tổng giám đốc Hạ đặt tay lên cốc trà.
“Chuyện của Tần Viễn, công ty sẽ xử lý theo quy định.”
“Lục Thâm--”
Ông ta nhìn về phía tôi.
“Cậu làm đúng lắm.”
Sau khi tan họp, lão Trịnh đuổi theo tôi ngoài hành lang.
“Lục Thâm, trước đây tôi đã từng nói đỡ cho Tần Viễn.”
“Tại tiệc mừng công, tôi đã hỏi cậu ‘người ta đang trong cảnh ngàn cân treo sợi tóc mà cậu còn thẩm vấn phạm nhân à’--câu đó tôi xin rút lại.”
“Anh Trịnh, lúc đó anh không biết thôi.”
“Không.” Ông ấy lắc đầu, “Lúc đó là tôi không muốn biết.”
“Đồng nghiệp mười hai năm, ai mà muốn nghĩ x/ấu về nhau.”
Ông ấy vỗ vai tôi rồi bỏ đi.
Khi Lý Phương chạy chân đất ra khỏi cổng công ty Khải Thụy, Tần Viễn đang ngồi trong căn nhà thuê.
Trên bàn đặt hai chai bia, một chai chưa mở, một chai đã cạn đáy.
Tiểu Mã đẩy cửa bước vào.
“Anh Viễn, chuyện của chị dâu... cả công ty đều truyền tai nhau rồi.”
Tần Viễn không ngẩng đầu.
Chiếc bật lửa trong tay ông ta cứ bật lên rồi lại tắt ngấm.
Tiểu Mã ngồi xuống bên giường.
“Anh Viễn, mình dừng tay đi.”
Ngón tay Tần Viễn khựng lại.
“Dừng tay?”
“Cậu nghĩ Lục Thâm sẽ dừng tay sao?”
“Nhưng mà--”
“Tờ giấy báo giả đó là cậu in giúp tôi.” Tần Viễn đặt bật lửa xuống bàn, ngước mắt nhìn Tiểu Mã, “Bây giờ cậu dừng tay, cậu ta điều tra ra cậu, cậu nghĩ cậu chạy thoát được à?”
Yết hầu Tiểu Mã chuyển động lên xuống.
“Anh Viễn, lúc đó anh bảo em là bản gốc bị mất cần in lại một bản.”
“Em nào có biết--”
“Bây giờ biết rồi đấy.”
“Muộn rồi.”
Căn phòng im lặng vài giây.
Ánh đèn đường ngoài cửa sổ xuyên qua tấm rèm nhựa, kéo dài bóng của hai người trên tường.
Tiểu Mã đứng dậy, giọng hơi run.
“Anh Viễn, rốt cuộc anh muốn làm gì.”
Tần Viễn cầm chai bia lên, uống một ngụm.
“Sáng mai, tôi hẹn Lục Thâm lên sân thượng.”
“Lên sân thượng?”
“Anh Viễn, anh đi/ên rồi à--”
“Tôi không đi/ên.” Tần Viễn đặt chai bia xuống bàn, giọng rất bình tĩnh, “Tôi đang đá/nh cược.”
“Cược rằng cậu ta không dám để tôi ch*t.”
Tiểu Mã trợn mắt nhìn ông ta.
“Cậu giúp tôi gửi một tin nhắn vào nhóm.”
“Cứ nói là Lục Thâm ép tôi lên sân thượng.”
“Gửi trước mười phút.”
“Em không gửi.”
“Cậu không gửi, ngày mai cảnh sát điều tra ra cậu in giấy báo giả cho tôi, cậu sẽ vào tù cùng tôi.”
Mặt Tiểu Mã trắng bệch.
Tần Viễn cầm điện thoại lên, bấm số của Lục Thâm.
“Cậu đi đi.”
Tiểu Mã đứng ở cửa, tay nắm ch/ặt tay nắm cửa.
Không vặn.
Cũng không đi.
Tần Viễn áp điện thoại vào tai.
Tối hôm đó, Tần Viễn gọi điện cho tôi.
“Lục Thâm.”
“Vợ tôi đã kể hết với cậu rồi.”
Giọng ông ta rất bình tĩnh, không giống như đang muốn nhận lỗi.
“Bà ấy nói ông n/ợ tiền ở ngoài.”
“Bao nhiêu?”
“Ba trăm ngàn.”
“C/ờ b/ạc.”
Ông ta im lặng hai giây.
“Cậu đến cả việc này cũng biết.”
“Tôi đã điều tra.”
“Kiếp trước cũng đã điều tra rồi.”
Ông ta không hiểu “kiếp trước” là gì, tôi cũng không giải thích.
“Lục Thâm, tôi biết cậu đang ghi âm.”
“Tôi cũng biết ngay từ đầu cậu đã không tin tôi.”
“Nhưng cậu đã bao giờ nghĩ--cậu làm như vậy là đang dồn tôi vào đường cùng chưa?”
“Tôi không dồn ông.”
“Tôi đang giúp ông x/ác minh.”
“Cậu giả làm người tốt cái quái gì chứ!” Giọng ông ta bỗng nhiên gào lên trong điện thoại, “Cậu gọi những cuộc điện thoại đó, tra c/ứu những chính sách đó, bắt tôi mang giấy báo nhập học--từng bước từng bước cậu đều giăng bẫy tôi!”
Chương 15
Chương 16
Chương 15
Chương 12
Chương 9
Chương 13
Chương 16
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook