Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Nhưng nô tỳ từng nghe cha anh nói, rư/ợu này có thể điều dưỡng thân thể cho nam nhân."
Nghe xong, trên mặt tiểu Hầu gia lộ ra vẻ không thể tin nổi.
Ba giây sau, anh ta cười lớn.
"Phu nhân đúng là nhặt được báu vật cho ta rồi."
Anh ta giả vờ cưng chiều đỡ tôi dậy từ dưới đất.
Ánh mắt dính dấp, dán ch/ặt lên người tôi mà đá/nh giá.
"Rư/ợu đó, bổn hầu thích uống, Vân di nương hãy ủ thêm cho bổn hầu nhiều chút."
"Khiến bổn hầu hài lòng, bổn hầu nhất định sẽ cưng chiều nàng thật tốt."
Trên người tôi nổi lên một tầng da gà.
Nhưng vẻ mặt vẫn biểu lộ sự dịu dàng ngoan ngoãn.
"Có thể giải ưu cho Hầu gia là vinh hạnh của nô tỳ."
Khi gặp lại Tô Nhân.
Cô ta đã bị tiểu Hầu gia ch/ặt đ/ứt tứ chi, c/ắt đ/ứt lưỡi, ngâm trong nước th/uốc.
Muốn sống không được, muốn ch*t không xong.
Tôi cải trang thành nha hoàn đi thêm th/uốc cho cô ta.
Thành công trà trộn vào gian củi nơi cô ta bị giam giữ.
Tiểu Hầu gia muốn cô ta tự mình nhìn thấy bản thân biến thành một con quái vật.
Cho nên cố ý không móc mắt cô ta.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi.
Cô ta không còn lưỡi, cứ ú ớ không ngừng.
Cố gắng thông qua cái khoang miệng trống rỗng của mình.
Phát ra một chút âm thanh ch/ửi rủa tôi.
Nhưng vô ích.
Cứ mỗi lần cô ta cử động đôi môi, m/áu tươi lại chảy ra từ khóe miệng.
Cô ta không nói được lời nào.
Tôi mỉm cười.
Cúi người bên tai cô ta, thấp giọng nói:
"Biết tại sao tiểu Hầu gia lại biết ngươi là kẻ xuyên không không?"
"Bởi vì thứ anh ta gh/ét nhất, chính là những người phụ nữ có cơ thể tỏa hương lạ."
"Cuốn cổ thư kẹp mảnh giấy đó, vốn dĩ là đặt dưới giường ta."
"Ta biết ngươi đa nghi, nên cố ý diễn cho ngươi xem một màn kịch hay như vậy!"
Lần đầu tiên bị nghi ngờ, chủ mẫu tuy đã tha cho tôi.
Nhưng bà ta vẫn chưa hoàn toàn yên tâm về tôi.
Cho nên bà ta tìm đủ mọi cách để thăm dò tôi.
Cuốn cổ thư đó là do bà ta đặt dưới giường tôi.
Trong sách kẹp một mảnh giấy viết dòng chữ "Bạch nguyệt quang của tiểu Hầu gia có cơ thể tỏa hương lạ".
Đáng tiếc bà ta không ngờ tới, tôi bẩm sinh đã có khứu giác nhạy bén.
Chủ mẫu tin Phật.
Trong phòng bà ta có thờ tượng Phật.
Trên cuốn cổ thư đó, có mùi hương khói nhang.
Cho nên tôi đoán được thông tin viết trên mảnh giấy đó là giả.
Bà ta muốn tôi tự lộ sơ hở.
Mà sự thật, quả nhiên đúng như vậy.
Bà ta nói với tôi, kẻ xuyên không gi*t ch*t con gái bà ta năm xưa, chính là nhờ Tức Cơ Hoàn khiến cơ thể tỏa hương lạ để thu hút sự chú ý của tiểu Hầu gia.
Sau khi con gái bà ta ch*t.
Bà ta hạ đ/ộc tiểu Hầu gia.
Khiến tiểu Hầu gia không thể làm chuyện ấy, cơ thể ngày càng suy yếu.
Và đổ hết nguyên nhân lên đầu kẻ xuyên không đó.
Cho nên lòng h/ận th/ù của tiểu Hầu gia đối với kẻ xuyên không, còn sâu sắc hơn cả bà ta.
Những kẻ xuyên không trước đây, tiểu Hầu gia đều sắp xếp cho bà ta xử lý.
Còn kẻ ng/u ngốc khơi gợi lại ký ức mà anh ta không muốn nhớ tới nhất này, anh ta tất nhiên phải tự mình thu dọn.
Từ từ hànhz hạz.
Biết được mọi chuyện, Tô Nhân đi/ên cuồ/ng cười lớn.
Lưỡi cô ta không còn.
Nhưng răng trong miệng vẫn còn.
Cô ta dùng răng phát ra tiếng "kệ kệ".
Như thể muốn x/é nát tôi ra vậy.
Tôi cười lạnh một tiếng, tiếp tục nói:
"Vụ ầm ĩ y tế h/ủy ho/ại ta ở thực tại, là ngươi tìm người h/ãm h/ại ta đúng không!"
"Kẻ cầm đầu gây chuyện đó, ta nhìn thấy quen quen, nhưng mãi không nhớ ra là ai."
"Tuy nhiên, khi nhìn thấy ngươi, ta liền nhớ ra rồi."
"Đó là biểu ca của ngươi."
Vì vụ ầm ĩ y tế đó.
Tôi bị người đời chỉ trích, danh tiếng thối nát.
Người bà liệt giường, người thân duy nhất trên đời của tôi.
Vì màn kịch này mà ch*t thảm trên giường b/ệnh.
Tôi đã hứa với bà, đợi thời tiết ấm lên sẽ đưa bà đi xem hoa anh đào.
Nhưng bà đã vĩnh viễn ra đi trong mùa đông lạnh giá đó.
Đêm tối như mực, bóng nến đỏ rực.
Ngày hôm sau trời sáng.
Âm thanh hệ thống lạnh lẽo lại vang lên:
【Đếm ngược công lược: mười ba ngày】
Tiếng hệ thống như tiếng tử thần gọi tên.
Sau khi nhận ra Hầu phủ q/uỷ dị này đ/áng s/ợ đến nhường nào.
Mọi người thi nhau tăng tốc độ công lược.
Nhờ một đĩa tôm tươi hơn cả đầu bếp hoàng cung làm.
Lâm Uyển thành công giành được cơ hội dùng bữa tối cùng tiểu Hầu gia.
Cô ta vui vẻ bước vào cửa.
Nhưng khi nhìn thấy người đang bóc tôm cho tiểu Hầu gia là tôi.
Liền sững sờ.
"Sao ngươi..."
Cô ta r/un r/ẩy giọng nói.
Lời chưa nói hết.
Phía gian củi bỗng truyền đến một tiếng kêu thảm thiết rợn người.
Cô ta sợ đến run b/ắn.
Không cẩn thận va vào bàn.
Đĩa tôm tôi vừa bóc xong đặt trong bát nước chấm đều đổ hết lên chân tiểu Hầu gia.
Làm bẩn bộ y phục màu trắng trăng mới tinh của anh ta.
Sắc mặt tiểu Hầu gia trầm xuống.
Lâm Uyển sợ đến mức quỳ sụp xuống đất.
"Nô tỳ không cố ý, nô tỳ là..."
Biểu cảm tiểu Hầu gia vặn vẹo, cười lạnh lẽo:"}
Chương 9
Chương 10
Chương 15
Chương 7
Chương 9
10
11
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook