Cuộc Đào Tẩu Khỏi Hầu Phủ

Cuộc Đào Tẩu Khỏi Hầu Phủ

Chương 6

18/08/2026 12:26

Giống như là... lúc nhìn thấy tôi trong buổi tiệc... Tô Nhân vô cùng kinh ngạc.

Biết được cô ta vẫn chưa ch*t, tôi cũng rất kinh ngạc.

Tiểu Hầu gia, vậy mà vẫn chưa ra tay với cô ta...

Chủ mẫu ban thưởng cho tôi rất nhiều thứ.

Tôi loay hoay trong phòng cả một buổi chiều.

Khi xuất hiện lại trước mặt mọi người, ánh mắt của họ đều đổ dồn vào tôi.

Ngay cả trong ánh mắt của tiểu Hầu gia cũng thoáng qua một tia kinh diễm.

Hai kẻ tùy tùng của Tô Nhân thì thầm to nhỏ:

"Sao ả ta vẫn chưa ch*t?"

Tôi nghe ngóng được từ chỗ chủ mẫu, tiểu Hầu gia thích uống rư/ợu.

Đặc biệt là loại rư/ợu đ/ộc đáo.

Tôi dạo quanh kinh thành rất lâu, cuối cùng chọn được một vò rư/ợu hoa quế có hương vị tuyệt hảo.

Trong buổi dạ tiệc đêm đó, tôi đích thân xách vò rư/ợu giúp tiểu Hầu gia rót một chén.

Trong mắt Tô Nhân hừng hực lửa gi/ận như muốn phun ra ngoài.

Nhưng cô ta chẳng dám làm gì cả.

Bởi vì, tiểu Hầu gia thích kiểu phụ nữ tính tình ôn thuận.

Cô ta vừa mới thu hút được sự chú ý của anh ta, tất nhiên phải tiếp tục diễn tiếp.

Tiểu Hầu gia uống cạn chén rư/ợu tôi rót.

Gió đêm khẽ thổi, những sợi tóc của tôi lướt nhẹ qua mu bàn tay anh ta.

Anh ta nhướng mày cười:

"Vân di nương, rư/ợu này ủ ngon đấy!"

Anh ta khẽ lắc lắc chén rư/ợu trong tay.

Ánh mắt nhìn tôi mang theo một tia dò xét đầy ẩn ý.

Tôi cụp mắt mỉm cười, khiến bản thân trông thật dịu dàng và đằm thắm.

"Rư/ợu này là nô tỳ m/ua từ bên ngoài về cải tiến lại, có tác dụng giúp ngủ ngon."

Tôi ngước mắt nhìn lên, tiểu Hầu gia nhếch môi:

"Vân di nương chu đáo như vậy, đêm nay chi bằng nàng đến thị tẩm đi."

Tôi cười e thẹn, thuận thế nằm gọn trong lòng anh ta.

Tô Nhân nhịn nhục bấy lâu cuối cùng không nhịn nổi nữa mà bùng phát.

Dù sao đêm nay, tiểu Hầu gia vốn đã hứa để cô ta hầu hạ.

Nhìn thấy cô ta sắp tiến thêm một bước đến thành công công lược, vậy mà tôi lại chen ngang cư/ớp mất.

Cô ta gh/ét nhất là người khác cư/ớp đồ của mình, nhất là khi kẻ đó là tôi.

Vì thế, cô ta trực tiếp kéo tôi ra khỏi lòng tiểu Hầu gia, rồi ghé sát tai anh ta thì thầm vài câu.

Ánh mắt tiểu Hầu gia lập tức trở nên u ám.

Anh ta liếc nhìn tôi, giọng trầm xuống:

"Ồ, Vân di nương cũng là kẻ xuyên không sao?"

Như viên đ/á ném xuống mặt hồ tĩnh lặng.

Tôi quỳ sụp xuống đất cái "bộp":

"Nô tỳ không phải."

Tôi ngước mắt nhìn thẳng vào tiểu Hầu gia, cố gắng đ/è nén nỗi sợ hãi trong lòng:

"Nô tỳ không biết 'kẻ xuyên không' mà tiểu Hầu gia và phu nhân nhắc đến là ai, nhưng nô tỳ là người do chủ mẫu đích thân lựa chọn đến hầu hạ Hầu gia."

"Gia có thể không tin nô tỳ, nhưng chẳng lẽ gia cũng không tin chủ mẫu sao?"

Sự u ám trong mắt tiểu Hầu gia bỗng nhạt đi một chút:

"Dung Âm à... bà ấy đúng là không bao giờ lừa ta."

Nghe vậy, mặt Tô Nhân đỏ bừng vì tức.

Tiểu Hầu gia bỗng quay ánh mắt u ám sang cô ta.

Cô ta sốt sắng, lao lên x/é y phục của tôi:

"Tiện nhân, còn muốn giả vờ."

"Rõ ràng là ngươi..."

Cô ta muốn giở lại ngón nghề cũ, nhưng khi x/é toạc y phục của tôi, cô ta bỗng sững sờ:

"Sao có thể như vậy?"

Hình xăm của tôi đã biến mất, chỉ còn lại một vết s/ẹo mờ nhạt đến mức gần như không nhìn thấy trên bụng.

Chủ mẫu đã đưa cho tôi một loại nước th/uốc thần kỳ, giúp tôi tẩy sạch hình xăm trên bụng thành công.

Tô Nhân cuối cùng cũng nếm trải thế nào là "gậy ông đ/ập lưng ông".

Tiểu Hầu gia cười lạnh:

"Vô vị, ta vốn định giữ ngươi lại vài ngày để chơi từ từ."

"Nhưng ngươi lại coi ta là kẻ ngốc sao?"

"Lời q/uỷ quái của một kẻ xuyên không mà cũng xứng để ta tin?"

Anh ta búng tay một cái, đám tiểu đồng ngoài cửa lập tức ùa vào lôi Tô Nhân đi.

Chốc lát sau, tiếng kêu thảm thiết của cô ta vang vọng khắp gian củi bên cạnh.

Những tiểu thiếp trong phòng im phăng phắc, bờ vai r/un r/ẩy không ngừng.

Có người sợ đến mức làm rơi vỡ cả chén trong tay.

Tiểu Hầu gia đuổi tất cả họ ra ngoài, chỉ giữ mình tôi lại.

Anh ta dùng những ngón tay lạnh lẽo nâng cằm tôi lên:

"Người do Dung Âm gửi đến, tự nhiên là biết điều."

Tôi thuận lợi ở lại trong phòng anh ta, nhưng anh ta không hề đụng vào tôi, chỉ bắt tôi quỳ dưới đất suốt cả đêm.

Sáng hôm sau, khi trời vừa hửng sáng, anh ta mở mắt, vẻ mặt kinh ngạc bò dậy từ trên giường, loạng choạng chạy về phía tôi, siết ch/ặt lấy cổ tay tôi:

"Vò rư/ợu đó của nàng có công hiệu gì?"

Tôi giả vờ sợ hãi r/un r/ẩy đáp:

"Đó là rư/ợu nô tỳ ngâm theo phương th/uốc gia truyền, nô tỳ không biết có công hiệu gì kỳ lạ cả."

Danh sách chương

5 chương
18/08/2026 12:26
0
18/08/2026 12:26
0
18/08/2026 12:26
0
18/08/2026 12:26
0
18/08/2026 12:26
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu