Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
12/08/2026 20:27
Ả vừa nhắc nhở ta lòng hồ nguy hiểm hơn, lại vừa khôn khéo phủi sạch qu/an h/ệ cho chính mình.
Nhưng điều ta không chịu nổi nhất chính là khi có kẻ bày trò thắng thua trước mắt, mà lại còn nghĩ rằng ta không dám tiếp chiêu.
Ta thẳng tiến về phía lòng hồ.
Thanh Đại theo sau, lo lắng đến mức sắp khóc.
“Công chúa, chúng ta về thôi!”
“Ván này nhường cho ả đi, được không!”
Ta khựng bước, đ/au lòng nhìn Thanh Đại.
“Nàng thay đổi rồi.”
“Nàng trước kia chưa bao giờ khuyên ta nhận thua.”
Thanh Đại suýt chút nữa tức đến ngất đi.
“Nô tỳ trước kia cũng đâu biết người có thể đi/ên đến mức này!”
Liễu Phù Nguyệt đứng ở vùng băng nông, chằm chằm nhìn ta càng lúc càng đi xa.
Chân phải của ả khẽ giẫm lên một sợi dây mảnh giấu trong tuyết.
Đầu kia của sợi dây nối liền với vết nứt băng đã được đục sẵn ở lòng hồ.
“Công chúa, đừng tiến thêm nữa!”
Liễu Phù Nguyệt đột nhiên cao giọng hét lên:
“Thiếp nhận thua không được sao?”
Miệng thì hô nhận thua, nhưng chân ả lại dùng sức mạnh.
Một tiếng “rắc” vang lên.
Mặt băng dưới chân ta ầm ầm sụp đổ.
Nước hồ lạnh thấu xươ/ng lập tức nhấn chìm đôi chân ta.
“Công chúa!”
Thanh Đại thét lên lao lên mặt băng, nắm ch/ặt lấy cổ tay ta.
Nước lạnh tràn qua eo bụng, tứ chi ta nhanh chóng mất cảm giác.
Thanh Đại liều mạng kêu c/ứu.
Thị vệ bên bờ muốn xông lên nhưng bị người của Liễu Phù Nguyệt ngăn lại.
Đám người kia gào thét:
“Mặt băng sắp sập rồi, không ai được qua đó!”
Liễu Phù Nguyệt cũng làm bộ làm tịch khóc lóc:
“Mau c/ứu người!”
“Công chúa vì muốn so thảm với ta mà tự nhảy xuống hồ băng rồi!”
Ả hét rất to, nhưng người lại đứng vững trên tấm ván gỗ.
Đợi nước băng tràn đến ngựk ta, ả cuối cùng cũng không khóc nữa.
Liễu Phù Nguyệt đi tới bên lỗ băng, nhìn xuống ta từ trên cao.
“Công chúa, không phải người thích thắng nhất sao?”
Ả cười khẽ:
“Lần này người quả thực thắng rồi.”
“Ta chỉ đứng trên băng một lát.”
“Còn người thì thực sự sắp ch*t rồi.”
Thanh Đại phẫn nộ trừng ả.
“Mặt băng là do ngươi giở trò!”
Liễu Phù Nguyệt nâng chân giẫm lên ngón tay Thanh Đại.
“Ai nhìn thấy chứ?”
“Tất cả mọi người sẽ chỉ biết rằng công chúa hiếu thắng, tự mình đi vào lòng hồ.”
Ả tăng dần lực đạo.
Ngón tay Thanh Đại bị giẫm đến rướm m/áu, nhưng vẫn không chịu buông tay.
“Đợi công chúa ch*t rồi, ta tự sẽ giải thích với Bùi lang.”
Liễu Phù Nguyệt cười nói:
“Người ch*t rồi thì thảm đến mấy cũng không mở miệng được đâu.”
Thanh Đại cuối cùng không chống đỡ nổi nữa.
Cổ tay ta trượt dần khỏi lòng bàn tay nàng.
Nước băng tràn qua môi.
Đúng lúc ta sắp rơi xuống đáy hồ, phía xa đột nhiên vang lên tiếng vó ngựa đinh tai nhức óc.
Tám con chiến mã đ/âm g/ãy hàng rào gỗ bên hồ, đạp tuyết mà tới.
Đại hoàng huynh dẫn đầu thậm chí còn không đợi ngựa dừng hẳn đã nhảy xuống.
“Chiêu Chiêu!”
Nước lạnh tràn vào miệng mũi.
Ta muốn đáp lời huynh ấy, nhưng ngay cả ngón tay cũng chẳng nhấc lên nổi.
Giây tiếp theo, một bàn tay x/é toạc nước băng, nắm ch/ặt lấy ta.
Đại hoàng huynh đ/ấm vỡ lớp băng, nâng ta từ trong hồ lên.
Nhị hoàng huynh nằm rạp trên mặt băng tiếp ứng.
Tam hoàng huynh cởi đại sưởng quấn lấy ta, giọng nói lạc đi.
“Thái y đâu!”
“Thái y tùy hành cút lại đây cho ta!”
Tứ hoàng huynh dùng một ki/ếm ch/ém đ/ứt tấm ván gỗ dưới chân Liễu Phù Nguyệt.
Liễu Phù Nguyệt kinh hãi ngã nhào vào tuyết.
Ả vừa định bò dậy, Ngũ hoàng huynh đã giẫm lên vạt váy ả, lạnh lùng hỏi:
“Không phải ngươi muốn đứng trên mặt băng hai canh giờ sao?”
“Mới được bao lâu, sao đã muốn đi rồi?”
Liễu Phù Nguyệt mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
“Điện hạ hiểu lầm rồi!”
“Là công chúa nhất quyết đi ra lòng hồ, không liên quan đến thiếp!”
Lục hoàng huynh không thèm để ý đến ả, thẳng tiến tới bên lỗ băng.
Huynh ấy vớt lên một sợi dây mảnh từ dưới lớp băng vỡ.
Một đầu dây buộc móc sắt, đầu kia nối liền với vết nứt băng đã được đục sẵn.
Thất hoàng huynh rút ki/ếm kề vào cổ kẻ canh hồ.
“Ai đục?”
Kẻ đó cắn ch/ặt răng, không chịu mở miệng.
Bát hoàng huynh nhỏ tuổi nhất, nhưng tính khí lại nóng nảy nhất.
Huynh ấy một cước đạp kẻ đó vào vùng nước nông.
“Nghĩ cho kỹ rồi hãy trả lời.”
“Nếu hoàng muội của ta bớt đi một hơi thở, cả nhà ngươi đều phải xuống đó đục băng cho muội ấy.”
Kẻ đó sợ đến mức dập đầu liên hồi.
“Là Liễu cô nương!”
“Ả đưa tiểu nhân năm trăm lượng, bảo tiểu nhân đục sẵn mặt băng, rồi phủ lên một lớp băng mỏng!”
Liễu Phù Nguyệt r/un r/ẩy toàn thân.
“Hắn nói bậy!”
Ả khóc lóc bò về phía Đại hoàng huynh.
“Thái tử điện hạ, công chúa là tự mình muốn so thảm, nàng tự đi vào lòng hồ mà!”
Đại hoàng huynh căn bản không thèm nhìn ả.
Huynh ấy quỳ trong tuyết, đặt ta nằm thẳng, r/un r/ẩy thăm dò dưới mũi ta.
Ta đã không còn hơi thở nữa rồi.
Thanh Đại khóc lóc đổ gục xuống đất.
Tam hoàng huynh hốc mắt đỏ hoe, hết lần này tới lần khác ép ngựk ta.
“Chiêu Chiêu, nhổ ra.”
“Nhổ nước ra, hoàng huynh nhận thua.”
“Sau này muội muốn so gì, chúng ta đều nhận thua cả.”
Chương 15
Chương 10
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook