Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
12/08/2026 18:38
Là một “mọt sách” từ vùng núi Vân - Quý - Xuyên - Du nỗ lực vươn lên, trong đầu tôi chỉ có điểm số và suất bảo lưu lên cao học.
Sau khi thi đỗ vào trường đại học hàng đầu, tôi cứ ngỡ cuối cùng cũng được đối đầu đỉnh cao với những người có chỉ số IQ cao.
Ai ngờ ba cô bạn cùng phòng chẳng hề có chút ý chí phấn đấu nào, ngày nào cũng chỉ muốn tranh giành tình cảm với nam thần của trường.
Sau một lần ở lại thư viện đến tận khi tắt đèn mới về, cô bạn cùng phòng là hoa khôi khoa, Lâm Tư Kỳ, đột nhiên đẫm lệ chặn đường tôi.
“Khương Khương, cậu dạo này ngày nào cũng nửa đêm mới về, có phải biết anh Thanh Hàn ở phòng thí nghiệm nên cố tình đi gặp anh ấy không?”
Cô bạn thân của cô ta, Trần Oánh, lập tức mỉa mai.
“Gà rừng mà cũng muốn sánh với phượng hoàng sao? Một đứa nhà quê chỉ biết sống nhờ tiền trợ cấp như cậu thì lấy gì mà so với Tư Kỳ?”
Lý Na cư/ớp lấy tài liệu thí nghiệm của tôi, làm bộ muốn x/é nát.
“Đừng có giả vờ! Mở album ảnh trong điện thoại ra ngay, nếu có một tấm ảnh chụp lén nam thần, tôi sẽ x/é nát cái mặt cậu!”
Tôi nhìn vở kịch cạnh tranh giữa các cô gái tuổi mới lớn này, mệt mỏi thở dài.
Tôi ném điện thoại trước mặt họ, gõ nhẹ lên bàn đầy thiếu kiên nhẫn.
“Mật khẩu sáu số không, kiểm tra xong thì ngủ đi, đừng làm lỡ việc mai tôi phải đi học tiết tám giờ sáng.”
Màn hình sáng lên, hiện ra khung chat WeChat bị Cố Thanh Hàn oanh tạc đi/ên cuồ/ng.
“Bố ơi! Bố ruột ơi!”
“Đồng tác giả thứ hai của SCI để tên con được không? Sau này con làm chó cho bố cũng được, gâu!”
......
Ngay khoảnh khắc tin nhắn hiện lên, ký túc xá đột nhiên im bặt.
Nước mắt của Lâm Tư Kỳ cứng đờ trong hốc mắt, rơi không được mà giữ cũng chẳng xong, trông cực kỳ nực cười.
Tôi tranh thủ lúc Lý Na đang ngẩn người, giành lại tài liệu thí nghiệm bị cô ta vò nát.
“Nhìn rõ chưa?”
Tôi đẩy màn hình điện thoại về phía họ.
“Cố Thanh Hàn muốn vào nhóm tổng hợp dữ liệu do tôi phụ trách, nhưng khối lượng đóng góp chưa đủ.”
“Cậu ta b/án thảm gọi tôi là bố, chẳng qua là c/ầu x/in tôi nể tình để cậu ta bổ sung phần dữ liệu còn thiếu.”
“Bây giờ cho tôi ngủ được chưa?”
Lâm Tư Kỳ chằm chằm nhìn vào màn hình, sắc mặt khó coi, rồi nhanh chóng đỏ hoe mắt.
“Tôi không tin!”
“Anh Thanh Hàn kiêu ngạo như vậy, sao có thể hạ mình với cậu?”
Cô ta lao đến cư/ớp lấy điện thoại của tôi.
“Cậu làm gì đấy!”
Tôi nhíu mày định giành lại, nhưng Lý Na lại chắn trước mặt, đẩy mạnh tôi một cái.
“Chột dạ cái gì? Để Tư Kỳ xem!”
Tôi đ/ập lưng vào thành giường, thắt lưng đ/au nhói.
Lâm Tư Kỳ lướt màn hình lia lịa, đột nhiên mắt sáng lên.
“Tôi biết ngay mà!”
Cô ta giơ điện thoại lên.
“Các cậu xem cậu ta nhắn gì này!”
Trần Oánh ghé sát vào đọc.
“Anh đợi em ở phòng thí nghiệm, tối nay nhất định phải gặp mặt.”
Đọc xong, cô ta cười đầy mỉa mai.
“Nửa đêm nửa hôm nhất định phải gặp mặt, ai biết được là muốn làm chuyện mờ ám gì?”
Tôi suýt chút nữa thì tức đến bật cười.
“Lướt lên trên xem ngữ cảnh đi!”
“Đó là thứ Tư tuần trước, dữ liệu của cậu ta xảy ra sai sót nghiêm trọng, tôi bảo cậu ta đến phòng thí nghiệm kiểm tra và làm lại ngay!”
Trần Oánh hoàn toàn không nghe, lấy điện thoại ra chụp ảnh hai dòng tin nhắn đó.
“Ai rảnh quan tâm ngữ cảnh, hai câu này chẳng đủ nói lên vấn đề rồi sao?”
Lý Na tiếp tục lướt lịch sử trò chuyện.
“Ồ, còn có chuyển khoản nữa này!”
“Cố Thanh Hàn trả tiền bữa tối hai mươi tám tệ cho cậu!”
“Cậu không phải đang nhận trợ cấp của nhà nước sao? Sao còn để nam thần trường bù tiền mời cậu ăn cơm?”
“Hôm sau tôi đã chuyển hoàn lại đủ số tiền rồi, biên lai ngay ở phía dưới đây này!”
Lý Na trực tiếp tắt màn hình.
“Tôi không thấy, tôi chỉ thấy nam thần tiêu tiền cho cậu.”
Lâm Tư Kỳ đổi sang vẻ mặt đ/au lòng khôn xiết.
“Khương Khương, tôi cứ tưởng cậu chỉ hư vinh, không ngờ tâm cơ của cậu lại sâu đến thế.”
“Cậu lợi dụng việc đứng tên bài báo để treo cậu ấy, bắt cậu ấy chạy việc, m/ua cơm cho cậu!”
Tôi nhìn ba con người vô lý này, chỉ thấy thật nực cười.
Bát mì tôm trên bàn đã trương phềnh, từ thư viện về tôi còn chưa kịp uống ngụm nước nào, dạ dày đ/au nhói từng cơn.
Tôi thực sự không còn sức để tranh cãi nữa.
“Muốn nghĩ sao thì tùy các người.”
“Chỉ cần khối lượng công việc của cậu ta hoàn thành, tôi tự nhiên sẽ nộp tên lên, sau đó để giảng viên đá/nh giá xem có được làm tác giả thứ hai hay không.”
“Đây gọi là hợp tác học thuật, không phải là treo cậu ta.”
“Ghi âm lại chưa?”
Lâm Tư Kỳ đột nhiên cao giọng.
Trần Oánh lắc lắc điện thoại.
“Ghi âm rồi.”
“‘Tự nhiên sẽ nộp tên cậu ta lên’, nghe rõ mồn một.”
Tôi bàng hoàng mở to mắt.
“Các người c/ắt đầu bỏ đuôi đoạn ghi âm?”
Lâm Tư Kỳ không thèm để ý đến tôi, giơ điện thoại lên, chụp liên tiếp mấy tấm ảnh chiếc máy tính cũ, tai nghe cũ và điện thoại trên bàn của tôi.
“Một sinh viên nghèo nhận trợ cấp mức cao nhất mà lại dùng máy tính và điện thoại trị giá mấy nghìn tệ.”
Cô ta nhìn tôi đầy vẻ bề trên.
“Khương Khương, cậu đoán xem nếu nhà trường biết cậu vừa lừa tiền trợ cấp, vừa dùng bài báo để trao đổi lợi ích với nam sinh, họ sẽ xử lý cậu thế nào?”
“Máy tính là dùng tiền trợ cấp chuyên biệt của khoa để m/ua!”
“Điện thoại là đồ cũ tôi m/ua bằng tiền thưởng giải thi đấu hồi cấp ba!”
Chương 17
Chương 14
Chương 16
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 10
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook