Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lý Hoài Duẫn lúc nào cũng tỏ ra vô cùng cẩn trọng. Dù không thích uống sữa bò cũng không nói, lần nào cũng bịt mũi tự mình uống cạn. Nó luôn muốn đi theo sau tôi mọi lúc mọi nơi. Tôi vừa khát nước, nó đã rót sẵn trà nóng; tôi định cầm bút viết chữ, nó đã bắt đầu mài mực. Động tác nhanh nhẹn, biết nhìn sắc mặt người khác. Duy chỉ có việc không muốn đến Thượng thư phòng đi học.
Việc này thì không được, những thứ khác có thể từ từ, nhưng đọc sách thì không thể trì hoãn. Tôi chỉ còn cách đích thân đưa nó đến Thượng thư phòng, cùng các hoàng tử khác học hành. Khi tan học trở về, trên mặt Lý Hoài Duẫn có thêm vết thương mới, quần áo cũng rá/ch vài chỗ. Tôi hỏi: "Con đá/nh nhau với người ta à? Có đá/nh trả không?"
Lý Hoài Duẫn mím môi: "Thư nương nương yên tâm, con không đá/nh trả."
Tôi có chút tức gi/ận: "Sao con lại không đá/nh trả? Con sợ chúng à?"
Lý Hoài Duẫn nhìn tôi đầy ngạc nhiên: "Không sợ."
"Vậy nếu chúng còn b/ắt n/ạt con, con cứ đá/nh trả lại. đá/nh không lại thì về tìm ta, ta sẽ dẫn con đến tận nơi đòi công đạo với mẫu phi của chúng."
"Con có thể đá/nh trả sao? Nhưng như vậy sẽ gây phiền phức cho người."
Tôi suy nghĩ một chút rồi nói: "So với phiền phức, ta càng không muốn thấy con bị người ta b/ắt n/ạt. Hay là thế này, Thư nương nương dạy con cách đá/nh người vừa đ/au mà người khác lại không nhìn ra."
Lý Hoài Duẫn nghe tôi nói xong với vẻ mặt sùng bái, trong mắt ánh lên sự hào hứng. Kiếp trước, nó có thể gây dựng sự nghiệp trong quân đội, chắc chắn không phải kẻ hèn nhát. Chỉ là giờ tuổi còn quá nhỏ, bị gò bó đàn áp đến mức không biết phản kháng.
Ngày thứ hai, khi Lý Hoài Duẫn trở về, trên mặt vẫn còn vết thương. Nhưng đôi mắt lại sáng rực. Tôi mỉm cười, biết rằng nó không hề chịu thiệt.
Thế nhưng chẳng bao lâu sau, chúng tôi đã bị đưa đến trước mặt Hoàng thượng. Chu Uyển Du đang nắm tay Lý Hoài Cẩn, đ/au lòng rơi nước mắt. Thấy tôi đến, bà ta lập tức khóc lóc tố cáo với Lý Cảnh:
"Hoàng thượng, Thư phi dung túng tam hoàng tử ra tay với thái tử, hôm nay nhất định phải nghiêm trị bọn chúng."
Lý Hoài Duẫn có chút bất an, tôi an ủi nắm nhẹ tay nó, mỉm cười dịu dàng: "Quý phi nương nương nói quá lời rồi, chỉ là chuyện đùa nghịch giữa trẻ con với nhau thôi. Người xem, mặt mũi tam hoàng tử bị đá/nh thành ra thế này, vậy mà về đến nơi cũng chẳng hé răng nửa lời. Thái tử điện hạ trông vẫn lành lặn, sao lại đi cáo trạng với nương nương như vậy?"
Trên mặt Lý Hoài Cẩn trắng trẻo sạch sẽ, còn mặt Lý Hoài Duẫn lại bầm tím. Bất kể là ai nhìn vào cũng đều hiểu rõ ai b/ắt n/ạt ai. Chu Uyển Du nghẹn lời, liền nói tiếp:
"Xảo ngôn lệnh sắc! Thái tử điện hạ là trữ quân của quốc gia, thân phận tôn quý vô cùng, tam hoàng tử phạm thượng, không biết tôn ti trật tự, vậy mà cô còn bao che dung túng như thế. Đều là tại ta vô dụng, nếu tỷ tỷ còn sống, thái tử điện hạ đã không phải chịu uất ức như vậy."
Chỗ bị đá/nh trên người Lý Hoài Cẩn vẫn còn đ/au rát. Nó có khổ mà không nói được, học theo cách của Chu Uyển Du, cũng ấm ức nói: "Phụ hoàng, con nhớ mẫu hậu quá, nếu người còn sống thì tốt biết mấy."
Trong ánh mắt vốn dĩ thiếu kiên nhẫn của Lý Cảnh thoáng hiện lên vẻ hoài niệm, cuối cùng ngài thở dài nói: "Cẩn nhi, con là thái tử, phải có tâm tính kiên cường, trong lòng chứa cả giang sơn, nếu không sau này làm sao gánh vác được trọng trách. Từ nay về sau trẫm sẽ để Thái phó dạy dỗ con nhiều hơn, Quý phi dạy dỗ thái tử cũng không được nuông chiều quá mức. Còn về Thư phi," Lý Cảnh dừng lại một chút, nhìn về phía tôi: "Ph/ạt nàng cấm túc ba ngày vậy."
Hình ph/ạt này chẳng đ/au chẳng ngứa, là Lý Cảnh nể tình tiên hoàng hậu nên mới giữ thể diện cho Chu Uyển Du. Tôi hành lễ lui ra, bảo cung nữ đưa Lý Hoài Duẫn về trước. Sau đó, tôi đợi sẵn trên con đường mà Lý Cảnh chắc chắn sẽ đi qua. Khi ngài đi tới, tôi giả vờ chân yếu, ngã vào lòng ngài.
Lý Cảnh nhướng mày, ôm tôi về cung và ở lại qua đêm. Khi vừa định đi ngủ, Chu Uyển Du lại phái người tới gấp gáp báo tin: "Hoàng thượng, thái tử điện hạ không khỏe, đang khóc lóc đòi phụ hoàng."
Lý Cảnh và tiên hoàng hậu là phu thê từ thuở thiếu thời, tình cảm sâu đậm, đối với đứa con trai Lý Hoài Cẩn này đương nhiên vô cùng quan tâm. Ngài nhìn tôi một cái rồi lập tức đứng dậy đi đến cung của Quý phi.
Qua vài ngày, Lý Cảnh lại đến tìm tôi. Chu Uyển Du vẫn lấy lý do Lý Hoài Cẩn bị b/ệnh để mời ngài đi. Hai lần liên tiếp đều chặn đường thành công, Chu Uyển Du đến trước mặt tôi khoe khoang: "Thư phi, cô có dùng th/ủ đo/ạn hồ ly tinh nào cũng vô ích thôi. Trong lòng Hoàng thượng quan trọng nhất vẫn là thái tử, mà ta là dì ruột của thái tử. Chỉ cần ta và thái tử đồng lòng, cô mãi mãi không bao giờ tranh lại ta."
Tôi không tỏ thái độ, nhìn Lý Hoài Cẩn hai cái. Nó vì kế hoạch giả b/ệnh của mình thành công mà đang đắc ý vô cùng. Đường đường là trữ quân một nước, lại đi học những th/ủ đo/ạn đàn bà này, thật là có tiền đồ quá.
Khi Lý Cảnh đến lần thứ ba, Chu Uyển Du còn muốn giở lại chiêu cũ. Nhưng Lý Cảnh cũng chẳng phải kẻ ngốc. Quá tam ba bận, ngài không những không đi, mà còn sai Tô công công truyền lời quở trách Chu Uyển Du thay mình.
Chương 8
Chương 8
Chương 10
Chương 10
Chương 20
Chương 15
Chương 13
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook