Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"C/âm miệng! Ai cho phép mày nói những lời này! Mày làm nó sợ rồi!"
"Giang Văn Tự, anh đúng là đồ t/âm th/ần! Thịnh Ngôn Ngôn ch*t từ lâu rồi!"
"Ầm" một tiếng.
Tôi nghe thấy tiếng thứ gì đó vỡ vụn.
Giang Văn Tự bước về phía tôi, khẽ nói: "Đừng sợ, Ngôn Ngôn, đừng sợ."
Tôi r/un r/ẩy, cúi đầu nhìn cơ thể mình.
M/áu tươi nhuộm đỏ vạt váy.
Tôi tàn tạ, rá/ch nát.
Vô số hình ảnh mà tôi cố tình lờ đi, giờ phút này bỗng chốc trở nên rõ ràng.
Những bức ảnh đen trắng và hũ tro cốt trong phòng.
Mẹ chưa từng nhìn thấy tôi, mà chỉ đang đối diện với không khí, tưởng tượng tôi vẫn đang ngồi trên bậu cửa sổ, lẩm bẩm một mình.
Họ chưa từng vứt bỏ tôi, chỉ là tôi đã bị giam cầm trong căn nhà này.
Những ngày ở nhà một mình, tôi chẳng hề ăn lấy một miếng.
Sau khi tôi nhảy xuống, câu anh trai nói là "Đừng đối xử với anh như vậy nữa".
Hóa ra, đó không phải là mơ.
Tôi căn bản... không còn là người nữa rồi.
Tôi đã ch*t.
Ch*t vào ngày sinh nhật hai mươi lăm tuổi.
Cái ngày mà tôi đã cẩn thận chọn lựa.
Ngày giỗ và ngày sinh trùng vào một ngày, như vậy, họ chỉ cần nhớ đến tôi mỗi năm một lần là đủ.
Không cần phải hoài niệm về tôi.
Không cần phải cảm thấy buồn bã vì tôi.
Tôi chỉ hy vọng mọi người có thể hạnh phúc.
Đó là điều ước sinh nhật cuối cùng mà tôi đã nguyện cầu.
Nhưng họ đâu có sống hạnh phúc.
Họ chưa từng quên tôi.
Mẹ vẫn dọn dẹp phòng tôi vào mỗi sáng sớm.
Khi ăn cơm vẫn bày sẵn bát đũa của tôi.
Tất cả, đều là bộ dạng của tôi khi còn sống.
Điểm khác biệt là, trên mặt họ, không còn nụ cười nào nữa.
Mọi thứ liên quan đến tôi, đều tan tác, vỡ vụn.
Tôi rốt cuộc đã làm cái gì thế này?
Chính tôi, đã h/ủy ho/ại cuộc đời của họ.
Anh trai nói với tôi, để ở bên tôi, anh đã học hành đi/ên cuồ/ng và tốt nghiệp sớm.
Vậy mà trong phòng anh, tôi lại nhìn thấy đơn xin thôi học chương trình Tiến sĩ.
Chú Giang sau khi bị sa thải, đành phải tìm việc mới.
Đến tuổi trung niên, lại đi đâu cũng vấp phải khó khăn.
Mẹ trong những đêm dài đằng đẵng, vì hổ thẹn và tự trách mà gục ngã khóc ròng.
Nhưng vẫn cứ, lần này đến lần khác, kh//âu lại trái tim đang rỉ m/áu, nở một nụ cười cẩn trọng, dỗ dành tôi uống th/uốc.
Tôi đã cố gắng rất nhiều để bản thân trở nên tốt hơn.
Cuối cùng.
Tôi đã đỗ đại học.
Anh trai vào được viện nghiên c/ứu.
Chú Giang được thăng chức.
Mẹ đã có nụ cười trên môi.
Tôi cứ ngỡ mọi thứ rồi sẽ tốt đẹp lên.
Nhưng chẳng được bao lâu.
Một trận b/ạo l/ực mạng đã phá hủy tất cả.
Tôi bắt đầu sợ ban ngày, sợ sự tỉnh táo.
Sợ nhìn thấy vẻ mặt thất vọng trên khuôn mặt họ.
Trong mùa hè năm ấy, khi tiếng ve kêu râm ran, tôi cuối cùng đã hiểu.
Trong tôi có một mùa đông không thể chiến thắng.
Mang theo cái lạnh thấu xươ/ng.
Phát ra mùi amoniac nồng nặc.
Nhuốm đầy thứ nước dùng đặc quánh, nóng bỏng.
Tôi bị giam cầm ở đây mãi mãi.
Tôi đã vô số lần muốn vùng vẫy thoát ra.
Anh trai bảo tôi, hãy trở thành một người dũng cảm.
Tôi đã cố gắng rất nhiều, muốn chống lên chiếc ô này.
Nhưng chiếc ô đã rá/ch.
Bên ngoài trút xuống cơn mưa bão cuồ/ng nộ.
Tôi bị nhấn chìm trong cơn mưa đen ngòm.
Lần cuối cùng thử vùng vẫy.
Tôi mặc chiếc váy trắng tinh khôi.
Để lộ những vết s/ẹo khắp người.
Nằm vào bồn tắm, lặng lẽ chờ đợi sự giải thoát.
Xin lỗi, em vẫn không thể trở nên tốt hơn.
Xin lỗi, hóa ra là em, đã bỏ lại mọi người.
Xin lỗi, ngay cả trước khi ch*t, em cũng không thể dũng cảm lấy một lần.
Nơi trở về cuối cùng của em, rõ ràng là đáy biển.
Nhưng em sợ ra ngoài, sợ nhìn thấy ánh mắt kỳ thị của người qua đường.
Vì vậy em nói với anh trai: "Hãy rải tro cốt của em xuống biển, để em chìm sâu vào lòng đại dương. Khi nào nhớ em, hãy ra biển nhìn ngắm nhé."
Thế là, mỗi ngày mỗi đêm, anh ấy đều nhìn chằm chằm vào khoảng biển trên tường kia.
Tiếng còi cảnh sát vang lên.
Phía chân trời lóe lên một tia sáng bình minh, như lưỡi ki/ếm, x/ẻ dọc màn đêm nặng nề.
Viên cảnh sát đứng đầu vỗ vai anh trai, dẫn Khương Mẫn đi.
Trong căn nhà trống rỗng, chỉ còn lại tôi và anh trai.
Tôi hỏi anh: "Anh ơi, sao bây giờ anh mới đến?"
Trong nhà phủ đầy bụi bặm, ngay cả bộ váy cưới cũng đã ố vàng.
Tôi đợi rất lâu, rất lâu, anh mới đến.
Giống như năm mười tám tuổi, anh bụi bặm đường xa vội vã chạy đến, nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng, nói: "Xin lỗi, anh đến muộn rồi."
Nhưng lần này, cánh tay anh xuyên qua cơ thể tôi.
Không bao giờ chạm vào tôi được nữa.
Anh sững sờ trong giây lát.
Như vừa tỉnh giấc mộng dài.
Kinh ngạc, tự trách, bất lực, đ/au khổ, đủ loại cảm xúc đan xen trên khuôn mặt anh.
Anh ôm mặt, có những giọt nước mắt rơi xuống từ kẽ tay.
Đám tang của tôi, anh không khóc.
Ngay cả mẹ cũng khóc lóc m/ắng tôi tà/n nh/ẫn.
Nhưng anh, vẫn dịu dàng như thuở nào.
"Con bé không phải tà/n nh/ẫn, nó chỉ là kẻ nhát gan, những thứ nó sợ hãi quá nhiều rồi."
Chương 8
Chương 8
Chương 10
Chương 10
Chương 20
Chương 15
Chương 13
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook