Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nước dùng của món Oden chảy dọc từ đỉnh đầu xuống, làm nhòe đi đôi mắt tôi.
Nóng bỏng, nhớp nháp.
Sau này tôi mới biết, sáng hôm đó, nam thần trường học thanh cao thoát tục đã từ chối lời tỏ tình của cô ta.
Còn hành động ngăn cản đầy thiện chí của anh ấy, lại đẩy tôi lên đầu sóng ngọn gió.
Phần Oden đó, cuối cùng tôi vẫn phải ăn hết.
Những chiếc đèn flash trong tay đám người kia sáng đến chói mắt.
Kể từ đó, Khương Mẫn bắt đầu b/ắt n/ạt tôi ngày càng quá quắt hơn.
Cô ta thậm chí còn dùng d/ao nhỏ khắc chữ lên lưng tôi--
"Chó".
Họ gọi tôi như vậy.
Sau này, chuyện làm ầm ĩ lên.
Mẹ tôi bị gọi đến trường.
Hiệu trưởng nói, một nửa tòa nhà giảng dạy của ngôi trường này đều là do nhà họ Khương bỏ tiền xây dựng.
Mẹ tôi cười làm lành, nói sẽ quản lý tôi cho tốt.
Vừa ra khỏi cổng trường, mẹ đã chất vấn tôi: "Sao con lại đắc tội với nó? Con có biết nó là người thế nào không?"
Khoảnh khắc đó, trời đất quay cuồ/ng.
Tôi biết sẽ là như thế này.
Tôi biết ngay là sẽ như thế này.
"Mẹ cho con đi học là để đọc sách, không phải để gây chuyện!"
"Con có biết mẹ vất vả thế nào không? Mẹ và chú Giang nuôi hai đứa ăn học không dễ dàng gì."
"Con nghe thấy chưa? Mau đi xin lỗi người ta đi, trẻ con với nhau, chẳng lẽ còn có th/ù oán sâu nặng gì sao?"
Khi tôi bị mẹ chỉ vào đầu mà m/ắng, Khương Mẫn đứng cách đó không xa, được đám đông vây quanh như sao trên trời.
Họ lại giơ điện thoại lên.
Tôi như thể, lại một lần nữa bị họ l/ột sạch quần áo, ném ra đường phố.
Tôi cố sức lau sạch nước mắt trên mặt.
Tôi quá rõ rồi.
Sự khóc lóc của tôi không đổi được sự thương cảm từ họ.
Họ chỉ thấy thú vị, rồi sau đó, càng thêm vô pháp vô thiên.
Tôi đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn xuống qua lớp kính.
Tôi thấy, Giang Văn Tự nói với Khương Mẫn: "Vốn dĩ chỉ là người lạ không cùng huyết thống, nếu không phải bố tôi thích dì Thịnh, cả đời này tôi cũng chẳng liên quan gì đến Thịnh Ngôn Ngôn."
Trên khuôn mặt thanh tú đó là vẻ thờ ơ mà tôi không hề quen thuộc.
Không, không phải như vậy.
Rõ ràng là anh đã kéo tôi ra khỏi vực thẳm.
Là anh đã gi/ật lấy con d/ao nhỏ trong tay tôi, dù cho m/áu chảy ròng ròng cũng không chịu buông ra nửa phần.
Là anh nói, tôi đ/au, anh sẽ cùng tôi đ/au.
Nhưng bây giờ, Giang Văn Tự thản nhiên nói: "Nó còn chẳng bằng người lạ. Ít nhất, người lạ sẽ không phá hủy gia đình của tôi."
Lời anh nói, như một con d/ao.
Cắm thẳng, tà/n nh/ẫn vào tim tôi.
Người này, thực sự là anh trai tôi sao?
Là người anh trai từng nói sẽ bảo vệ tôi cả đời sao?
Khương Mẫn vui vẻ khoác lấy cánh tay anh, khuôn mặt xinh đẹp, giọng điệu chẳng hề bận tâm.
"Mẹ của Thịnh Ngôn Ngôn đúng là làm quá lên. Chẳng phải hồi đi học tôi với nó có chút mâu thuẫn thôi sao? Chuyện đó đã qua bao lâu rồi?"
"Thảo nào anh không thích về đây, em thấy mẹ nó có chút vấn đề."
"Nếu không phải tại cái đứa hại người Thịnh Ngôn Ngôn đó, thì anh Tự của chúng ta đã sớm sự nghiệp thành công từ lâu rồi."
Giang Văn Tự gật đầu đồng ý: "Đừng nhắc đến nó nữa, xui xẻo. Chúng ta về nhà thôi."
Bây giờ, anh tự tay cầm con d/ao đó, khuấy đảo tà/n nh/ẫn trong lồng ngựk tôi.
Đối với anh, tôi chỉ là một gánh nặng.
Một gánh nặng đáng ch*t.
Khương Mẫn lè lưỡi, vẻ mặt tinh nghịch: "May mà anh gặp được em. Anh sắp trở thành người nhà họ Khương của em rồi ~"
Giang Văn Tự cười xoa đầu cô ta.
Ánh mặt trời chiếu lên người họ.
Lấp lánh vàng kim, trai tài gái sắc.
Thật xứng đôi.
Khương Mẫn ngẩng đầu lên, nhìn về phía này từ xa.
Ánh mắt đắc ý.
Tôi lách người, trốn sau bức rèm.
Không kìm được r/un r/ẩy.
Tiếng động cơ vang lên, chiếc xe đã đi xa.
Tôi nhìn chính mình trong gương.
Đầu tóc bù xù, ánh mắt vô h/ồn.
Khắp người đầy vết s/ẹo.
Vết s/ẹo sau lưng đỏ ửng và ngứa ngáy, tôi không kìm được mà gãi.
Móng tay cào rá/ch lớp da tăng sinh.
Hình thành một dòng m/áu đỏ uốn lượn.
Tôi ngây dại ngồi trong phòng.
Màn đêm buông xuống.
Mây dày đặc, ánh trăng không thể chiếu vào đây.
Tôi nhớ lại, bác sĩ từng nói với tôi.
Hãy tắm nắng nhiều hơn, nghe chim hót, ngửi hương hoa.
Sống cùng người thân, bạn bè.
Còn phải, đi ngắm biển nữa.
Nhưng tôi, đến dũng khí để bước ra ngoài cũng không có.
Thật đáng buồn.
Giang Văn Tự đã về.
Anh nói, anh sắp kết hôn.
Người tôi dựa dẫm nhất, lại sắp kết hôn với người tôi h/ận nhất.
Tôi ôm đầu gối, ngồi trước cửa sổ, không nói một lời.
Anh dường như thở dài một tiếng: "Ngôn Ngôn, đừng trách anh."
Chú Giang nói đúng, anh chỉ chọn một cách sống dễ chịu hơn.
Có sự hỗ trợ của nhà họ Khương, ước mơ thời niên thiếu của anh sắp thành hiện thực rồi.
Anh vốn dĩ nên có một tương lai tươi sáng, nếu như không có tôi.
Nếu như không phải cuộc điện thoại đó gọi anh từ bên kia đại dương trở về.
Nếu như không phải tôi quá dựa dẫm vào anh, hễ không thấy anh là lại phát đi/ên.
Chương 8
Chương 8
Chương 10
Chương 10
Chương 20
Chương 15
Chương 13
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook