Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Dứt lời, cả phòng khách im phăng phắc, đến tiếng kim rơi cũng nghe rõ.
Đồng tử chú nhỏ co rút:
“Hahaha, con bé này. Chắc chắn là đầu óc có vấn đề rồi.”
“Đại ca, chị dâu, trước hết cứ đưa nó đi khám b/ệnh đi.”
Vừa nói, ông ta vừa lùi lại phía sau.
Ông Cố nghiến ch/ặt răng, ra lệnh cho người tài xế đang đứng gần cửa nhất:
“Đóng cửa lại!”
Tài xế “bộp” một tiếng đóng sầm cửa, khóa trái lại, đứng chắn trước tay nắm cửa.
Chú nhỏ muốn chạy mà không được, gào lên đầy vẻ bi phẫn:
“Anh! Anh em mình mấy chục năm, anh không tin em sao?”
Ông Cố không nhìn ông ta, mà chỉ chằm chằm nhìn tôi.
“Cố Chân, con nói cho rõ ràng.”
Tôi nhún vai, nói thẳng:
“Cố Dung là con gái nuôi của hai người, nhưng lại là con gái ruột của chú nhỏ.”
“Năm đó ông ta m/ua chuộc y tá, cố tình tráo đổi. Ông ta nhét con gái mình vào tay hai người, rồi ném con gái ruột là tôi ra ven hồ ngoại ô. May mà dưỡng mẫu tôi đi ngang qua, nhặt tôi về. Thực ra bằng chứng rất đơn giản, chỉ cần làm xét nghiệm DNA cho hai người họ là xong.”
Tôi rút lá bài Ẩn Sĩ đặt lên môi:
“Mọi thứ đều nằm trong các lá bài, quả cầu pha lê và những vì sao.”
Cố Dung Dung gào lên đầy phẫn uất:
“Chị đi/ên rồi! Sao chị dám vu khống tôi như thế?”
Nhưng sự bảo vệ mà nó mong đợi đã không xuất hiện, ông Cố và bà Cố im lặng với gương mặt trầm như nước.
“Mấy năm nay, bà Cố luôn cảm thấy chóng mặt đ/au đầu, là vì mỗi lần mời bà ấy đi chơi, cô đều bỏ th/uốc vào trà phải không?”
“Việc kinh doanh của nhà họ Cố liên tục gặp trắc trở, cũng là do cô đi khắp nơi tiết lộ bí mật thương mại.”
Ông Cố trừng mắt:
“Ngay cả vụ đèn chùm ở triển lãm lần này, e là cô cũng đã m/ua chuộc người liên quan, cố tình giở trò.”
“Có phải thật hay không, chỉ cần kiểm tra xem các người có liên hệ, có tiếp xúc với nhau hay không là rõ như ban ngày. Lời tôi nói không tính là bằng chứng, vậy còn cảnh sát thì sao?”
Sắc mặt Cố Dung Dung và chú nhỏ tái mét như m/a q/uỷ.
Tôi tiếp tục:
“Chú nhỏ, chú đã tính toán kỹ lưỡng, dùng con gái mình để thay thế con. Chú cạnh tranh thất bại, nên muốn con gái mình trở thành người thừa kế nhà họ Cố, danh chính ngôn thuận thôn tính toàn bộ sản nghiệp.”
“Nhưng chú không đợi được nữa, mấy năm nay càng lúc càng muốn ra tay sớm, thật là tham lam quá đi.”
Ông Cố thở dốc, lập tức gọi cảnh sát.
Cảnh sát đến bắt giữ Cố Dung Dung, chú nhỏ và những người liên quan, chẳng bao lâu sau đã tìm ra đủ bằng chứng.
Chứng cứ thép như núi, cả hai phải ngồi tù.
Vận xui của nhà họ Cố hoàn toàn tan biến.
Tôi nhìn lại quả cầu pha lê, bên trong chỉ còn một mảnh trong veo.
Chương 13
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 12
Chương 9
Chương 9
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook