Sau khi nghe hiểu hung khí nói chuyện, tôi đã tóm được kẻ sát hại mẹ mình mười năm trước

“Lục Sơn thực ra có hơn hai nơi ở, chúng tôi đều đã tra ra, tối nay hắn sẽ sa lưới.”

Con d/ao đó lập tức không giữ được bình tĩnh, hoảng lo/ạn nói:

【Làm sao có thể! Căn nhà mà chủ nhân thuê ở ngõ Hạnh Phúc khu phố cũ phía Tây thành phố, chủ nhân chưa từng nói với bất kỳ ai, cảnh sát làm sao mà biết được!】

Tôi nheo mắt, lập tức xoay người rời khỏi phòng vật chứng, thông báo với Trịnh Hoài Viễn rằng tôi nghe được từ nguồn tin mật rằng Lục Sơn có thể đang trốn ở phía Tây thành phố.

Phía Tây thành phố, ngõ Hạnh Phúc, một tòa chung cư cũ kỹ.

Chúng tôi lắp đặt thiết bị giám sát trên sân thượng tòa nhà đối diện, canh gác ngày đêm.

Chều tối ngày thứ ba, mục tiêu xuất hiện.

Một người đàn ông hơn năm mươi tuổi bước ra từ cầu thang, đội mũ và đeo khẩu trang, cúi đầu đi, bước chân rất vững, nhưng cứ đi vài bước lại cẩn trọng ngoải đầu nhìn lại một cái.

Ông ta nhắm vào một người phụ nữ trung niên vừa từ chợ ra. Ngón áp út tay trái của người phụ nữ đeo một chiếc nhẫn cưới bằng vàng, phản chiếu ánh sáng mờ nhạt dưới ánh hoàng hôn.

Lục Sơn bám theo sau người phụ nữ, giữ khoảng cách hai mươi mét, không nhanh không chậm.

Người phụ nữ rẽ vào một con ngõ nhỏ.

Lục Sơn cũng rẽ vào theo.

Trịnh Hoài Viễn lên tiếng qua bộ đàm:

“Hành động!”

Trong ngõ vang lên tiếng bước chân vội vã, xen lẫn tiếng thét của người phụ nữ và tiếng gầm gừ của người đàn ông.

Khi tôi xông vào trong ngõ, Lục Sơn đã bị đ/è xuống đất. Mặt ông ta áp vào nền xi măng thô ráp, đôi mắt đầy vẻ không thể tin nổi.

Tôi quỳ xuống, nhìn chằm chằm vào đôi mắt ông ta.

“Lục Sơn, ông đã trốn suốt mười năm.”

“Bây giờ, ông không trốn được nữa rồi!”

Lục Sơn bị giải về phòng thẩm vấn, đeo cùng số 8 ngồi trên ghế sắt, biểu cảm lại cực kỳ bình thản.

Ông ta không nói một lời nào.

Trịnh Hoài Viễn thẩm vấn suốt ba tiếng, ông ta chỉ lặp đi lặp lại một câu:

“Tôi không gi*t người. Các người bắt nhầm người rồi.”

Lý Na ôm xấp tài liệu đứng bên cạnh, trên mặt lại khôi phục vẻ mặt xem kịch hay:

“Ôn Lan, cô nhìn xem, người này ch*t không nhận tội, cô lại không có bằng chứng trực tiếp. Vụ án này cuối cùng cũng chẳng đi đến đâu cả!”

“Ai nói tôi không có bằng chứng?”

Tôi ngắt lời cô ta, bước vào phòng thẩm vấn.

Trong túi vật chứng đối diện với Lục Sơn, chiếc điện thoại của ông ta cứ lẩm bẩm không ngừng:

【Chủ nhân ông nhất định phải kiên trì đấy nhé!】

【Tuyệt đối không được nói hớp, biết thế này hôm nay ông bị bắt, ông đã không nên để video gi*t người trong két sắt dưới hầm ngôi nhà thuê! Nếu để cảnh sát tìm thấy, không phải ông xong đời rồi sao!】

Tôi cười, nhìn Trịnh Hoài Viễn.

“Hoài Viễn, em xin phép khám xét tất cả những ngôi nhà Lục Sơn thuê, tập trung vào việc xem có hầm hay không, và trong hầm có vật chứng nghi vấn nào không!”

Ba tiếng sau, cảnh sát tìm thấy một chiếc két sắt kiểu cũ trong hầm của một ngôi nhà khác mà Lục Sơn thuê.

Cạy ổ khóa, bên trong xếp ngay ngắn ba cuộn băng ghi hình, một cuộn đã vô cùng cũ kỹ.

Nút phát được nhấn.

Khung hình đầu tiên hiện ra, là mẹ tôi.

Bà quỳ trên sàn nhà phòng khách, cố gắng vùng vẫy trong tuyệt vọng.

Phía sau camera vang lên tiếng cười trầm của một người đàn ông, là Lục Sơn.

Sau đó là ánh d/ao.

Sau đó là m/áu.

Tôi nhắm mắt lại.

Mười năm chờ đợi, hôm nay cuối cùng đã đến hồi kết.

Lục Sơn trước bằng chứng sắt, cuối cùng cũng suy sup, ông ta gầm thét với đôi mắt đỏ ngầu:

“Phải, tôi chính là đã gi*t họ, thì sao nào!”

“Họ đáng ra phải ch*t! Giống như cô bạn gái ch*t ti/ệt năm nào của tôi vậy, cô ta kh/inh tôi nghèo, lừa tôi m/ua nhẫn cưới cho cô ta, rồi theo gã đàn ông giàu có khác, tôi chỉ h/ận là không gi*t cô ta ngay tại chỗ!”

“Tất cả những người phụ nữ đeo nhẫn cưới đều là kẻ l/ừa đ/ảo, đều đáng ch*t, đều đáng phải chuộc tội với tôi!”

Ông ta cười gần như đi/ên dại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi:

“Cô tên Ôn Lan? Trông giống mẹ cô thật đấy! Hồi đó mẹ cô gọi tôi đến sửa bình nóng lạnh, lúc bà ta trả tiền cho tôi, chiếc nhẫn cưới trên tay bà ta lấp lánh dưới ánh mặt trời, làm tôi h/ận đến tận xươ/ng tủy!”

“Tôi gi*t bà ta! Chỉ tiếc là sau khi gi*t mẹ cô, tôi hưng phấn quá mức, trên đường về bị t/ai n/ạn giao thông, g/ãy hai cạnh sường, chân trái bị tật. Nuôi thương chín năm mới khỏi, chân cử động được, tôi lại quay lại chủ cũ sửa chữa. Đơn đầu tiên nhận được là nhà Chu Mẫn! Vừa vào cửa, lại thấy cô ta đang nấu cháo cho chồng!”

“Tôi gh/ét cay gh/ét đắng những người phụ nữ có hôn nhân hạnh phúc này, ha ha ha, tôi lại gi*t cô ta, d/ao gấm vào ngựk, không ai bắt được tôi! Mấy ngày sau, tôi lại đến b/ệnh viện khám b/ệnh, đụng mặt Lâm Quyên đang gọi điện cho chồng bàn chuyện đính hôn, chiếc nhẫn vàng trên ngón áp út làm tôi ngứa mắt, tôi lại gi*t cô ta! Người đều ch*t rồi, bây giờ các người làm gì được tôi!”

Tôi nhìn chằm chằm vào ông ta:

“Ba mạng người, dùng chính mạng của ông mà trả n/ợ!”

Trong đôi mắt Lục Sơn cuối cùng cũng thoáng hiện một tia sợ hãi.

Cổ họng tôi khàn đến mức như muốn vỡ ra.

Danh sách chương

4 chương
12/08/2026 14:45
0
12/08/2026 14:52
0
12/08/2026 14:52
0
12/08/2026 14:52
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu