Mẹ chồng mừng cưới mười đồng, tôi đáp lễ con gái bà bằng xấp giấy trắng

“À đúng rồi, mẹ vừa gọi điện nói công ty tổ chức tiệc cưới cho Mẫn Mẫn vẫn chưa chốt, bảo cuối tuần này con đi cùng nó chọn đi.”

Cửa đóng lại.

Tôi ngồi bên giường, gấp tờ mười đồng kia lại rồi bỏ vào ngăn kéo.

Cuối tuần, tôi cùng Chu Mẫn đi xem bốn công ty tổ chức tiệc cưới.

Cô ta chẳng ưng ý chỗ nào, chỗ đầu thì chê cách bài trí quê mùa, chỗ thứ hai chê giọng người dẫn chương trình khó nghe, chỗ thứ ba chê gói dịch vụ không đủ sang trọng, chỗ thứ tư thì chẳng chê gì, nhưng cô ta cứ ngồi trên ghế sofa lướt điện thoại suốt hai mươi phút mới chịu ngẩng đầu lên nói với người ta một câu:

“Gói đắt nhất bên các người là bao nhiêu tiền?”

Nhân viên tư vấn báo một con số, đắt gấp ba lần gói thông thường.

Chu Mẫn quay sang nhìn tôi, cười ngọt xớt:

“Chị dâu, chốt chỗ này đi. Mẹ em nói rồi, đám cưới cả đời chỉ có một lần, không thể qua loa được.”

Tôi nhìn bảng báo giá, con số ở mục tiền cọc còn nhiều hơn cả tiền lương cả tháng của tôi.

“Giá này có hơi vượt quá ngân sách không?”

Nụ cười trên mặt Chu Mẫn thu lại một nửa, cô ta cầm điện thoại gọi cho mẹ chồng, giọng vừa đủ để tôi nghe thấy:

“Mẹ, chị dâu nói tiền tiệc cưới đắt quá, không muốn đặt.”

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói cao vút của mẹ chồng, dù cách một cái ghế tôi vẫn nghe rõ mồn một:

“Đưa điện thoại cho nó!”

Chu Mẫn đưa điện thoại qua, khóe miệng nở một nụ cười nửa vời.

Tôi nhận lấy điện thoại, chưa kịp mở lời thì giọng mẹ chồng đã gào lên:

“Tiểu Nhã, con có ý gì hả? Mẫn Mẫn cưới mà con chê đắt? Lúc con gả vào nhà này, chúng ta chưa từng chê bai con điều gì! Giờ con đang ở nhà của nhà họ Chu, ăn cơm của nhà họ Chu, Mẫn Mẫn cả đời chỉ cưới một lần mà con còn muốn tính toán chi li sao?”

Tôi siết ch/ặt điện thoại, đợi bà nói xong mới lên tiếng:

“Mẹ, căn nhà con đang ở là tiền đặt cọc do con trả. Tiền ăn cũng là con lo. Lương của Chu Minh mỗi tháng đưa mẹ hai nghìn, lương của con sau khi trả n/ợ tiền nhà chỉ còn dư lại ba nghìn thôi.”

Đầu dây bên kia im lặng khoảng hai giây.

“Con đang tính toán sổ sách với mẹ đấy à?”

“Con không tính toán, con chỉ đang nói với mẹ tình hình thực tế.”

Giọng mẹ chồng bỗng trở nên bình tĩnh, sự bình tĩnh đó còn khó chịu hơn cả lúc bà gào thét:

“Tiểu Nhã, ngay từ đầu mẹ đã thấy con không xứng với Chu Minh nhà mẹ rồi. Con nhìn lại mình xem, nhà mẹ đẻ thì không có bối cảnh gì, cưới về ba năm rồi bụng dạ cũng chẳng thấy động tĩnh. Bây giờ Mẫn Mẫn cưới mà con còn muốn keo kiệt, con bảo chúng ta làm sao ăn nói với nhà thông gia?”

“Mẹ, lời này của mẹ có phải hơi quá đáng rồi không.”

“Quá cái gì mà quá? Câu nào mẹ nói không phải là sự thật? Con chính là trèo cao mới vào được nhà họ Chu, giờ lại không muốn bỏ công bỏ sức. Tiệc cưới của Mẫn Mẫn cứ chốt chỗ này, tiền cọc con đi đóng ngay hôm nay đi.”

Bà cúp máy.

Chu Mẫn ngồi trên sofa vắt chéo chân lướt điện thoại, mắt chẳng buồn ngước lên:

“Chị dâu, quẹt thẻ hay quét mã ạ?”

Tôi đứng trước quầy lễ tân của công ty tổ chức tiệc cưới, lấy thẻ ngân hàng từ trong túi ra.

Quẹt thẻ xong, điện thoại nhận được tin nhắn thông báo, số dư chỉ còn lại tám trăm đồng.

Còn hai tuần nữa mới đến ngày phát lương.

Chu Mẫn đứng dậy phủi váy, xách túi bước ra ngoài, tới cửa còn quay đầu cười với tôi một cái:

“Chị dâu, tiền bỏ hộp đừng quên nhé, mẹ em bảo ít nhất là ba vạn.”

Tiếng chuông cửa vang lên một tiếng, cô ta đẩy cửa kính đi ra ngoài, tiếng gót giày cao gót nện xuống sàn đ/á cẩm thạch kêu lạch cạch.

Tôi đứng một mình trước cửa công ty, tay nắm ch/ặt tờ hóa đơn quẹt thẻ, khớp ngón tay trắng bệch.

Cô nhân viên lễ tân rụt rè hỏi một câu:

“Thưa chị, chị vẫn ổn chứ?”

Tôi nhét tờ hóa đơn vào túi, ngẩng đầu cười:

“Không sao.”

Ra khỏi trung tâm thương mại, bên ngoài đang đổ mưa phùn, tôi không mang ô.

Đứng dưới mái hiên đợi một lúc, mưa càng lúc càng lớn, không có dấu hiệu dừng lại.

Tôi lấy điện thoại định gọi cho Chu Minh, lướt đến số của anh ta, ngón tay treo trên màn hình dừng lại mấy giây.

Cuối cùng tôi cất điện thoại vào túi, vẫy một chiếc taxi.

Về đến nhà, giày còn chưa kịp thay thì điện thoại của mẹ chồng lại gọi đến:

“Tiểu Nhã, Mẫn Mẫn nói tiệc cưới chốt xong rồi. Thế còn khách sạn? Khách sạn con đã xem chưa?”

“Con đang xem ạ.”

“Đừng chỉ xem, phải chốt ngay đi. Mẹ nói cho con biết, nhà chồng của Mẫn Mẫn rất cầu kỳ, tiệc cưới không được ít hơn hai mươi bàn. Con tìm cái khách sạn nào khá một chút, đừng để mất mặt nhà chúng ta.”

Tôi dựa lưng vào tường ở lối vào, túi vẫn còn vắt trên cánh tay, trên tóc toàn là nước mưa.

“Mẹ, hai mươi bàn tiệc ít nhất cũng phải vài vạn, số tiền này ai chi?”

Giọng mẹ chồng lạnh xuống:

“Con có ý gì? Con là chị dâu không chi thì ai chi? Chẳng lẽ để Mẫn Mẫn tự chi?”

“Mẹ, hôm nay con vừa đóng tiền cọc tiệc cưới xong, trong thẻ chỉ còn tám trăm đồng. Con không có tiền đặt khách sạn nữa.”

Đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười khẩy:

“Không có tiền? Con với Chu Minh cưới nhau ba năm rồi, lương của hai người cộng lại sao mà không có tiền? Có phải con mang tiền về đắp cho nhà mẹ đẻ của con rồi không?”

Danh sách chương

5 chương
08/08/2026 13:47
0
08/08/2026 13:47
0
10/08/2026 13:37
0
10/08/2026 13:37
0
10/08/2026 13:37
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu