Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi đ/ập mạnh xuống sàn, bên dưới truyền đến cảm giác ấm nóng.
Một vũng m/áu tươi rỉ ra từ bụng dưới.
Sắc mặt Thẩm Hoài An trắng bệch, định chạy lại phía tôi.
Nhưng Hứa Nguyện lại nũng nịu rên rỉ:
"Vết thương của em hình như nứt ra rồi, Hoài An, mau đưa em đi băng bó đi."
Bước chân tiến về phía tôi của Thẩm Hoài An khựng lại, anh ta nhìn tôi một cái rồi bế thốc Hứa Nguyện lên, không ngoảnh đầu lại mà rời đi.
Tôi nén cơn đ/au x/é lòng ở bên dưới, lảo đảo đi về phía phòng cấp c/ứu.
Đúng lúc đó, anh trai gọi điện tới, giọng anh khàn đặc như đã khóc:
"Vân Thư, anh đã chia tay với Hứa Nguyện rồi, em cũng mau ly hôn đi."
"Một tháng nữa, chúng ta sẽ di cư sang Iceland."
Khi rời khỏi b/ệnh viện đã là trưa ngày hôm sau.
Tôi liên lạc với luật sư Chu, bảo anh ấy soạn cho tôi một bản thỏa thuận ly hôn.
Vừa về đến nhà, trong phòng khách đã vang lên những tiếng cười đùa.
Ngước mắt nhìn lên, Hứa Nguyện đang ngồi trên đùi Thẩm Hoài An, mặc một chiếc váy với dây áo mỏng manh đến đáng thương.
Thẩm Hoài An kiên nhẫn bóc vỏ nho cho cô ta.
"Nguyện Nguyện, đừng trốn tránh anh nữa, những ngày không thể yêu em, anh thật sự rất đ/au khổ."
"Em cũng rất đ/au khổ, nhưng chúng ta không thể có lỗi với Vân Thư."
Tôi khựng lại, mắt đ/au nhói như bị kim châm.
Đây không phải lần đầu tôi thấy cảnh tượng này.
Nhưng trước đây tôi coi Hứa Nguyện là bạn thân nhất, thêm vào đó cô ta đã c/ứu vãn cuộc hôn nhân đang bên bờ vực thẳm này của tôi, nên tôi luôn mang ơn cô ta.
Tôi tự bản năng bỏ qua những tương tác vượt quá giới hạn của cô ta và Thẩm Hoài An.
Tự nhủ với bản thân rằng, cô ta là chị dâu tương lai của mình.
Khi tôi vì chuyện Thẩm Hoài An dẫn phụ nữ về nhà mà phải nhập viện, cô ta đã vì tôi mà đ/âm Thẩm Hoài An một nhát d/ao vào viện.
Còn trong lúc bắt gian, cô ta từng đ/è tiểu tam xuống đất mà đá/nh.
Cô ta gh/ét Thẩm Hoài An như vậy, chắc chắn không thể nào để mắt đến anh ta.
Nhưng thực tế lại giáng cho tôi một cái t/át đ/au điếng.
Tôi không xông lên chất vấn họ như trước kia nữa, bình thản đi tới đặt túi xách xuống, rồi tự rót cho mình một cốc nước.
Hai người trên ghế sofa gi/ật mình, vội vàng tách ra.
Hứa Nguyện kéo lại vạt áo, vẻ mặt lúng túng.
Thẩm Hoài An thăm dò giải thích với tôi:
"Vân Thư, mọi chuyện không phải như em nghĩ đâu, đừng gi/ận."
Tôi gật đầu:
"Em biết, cũng không gi/ận."
Thẩm Hoài An nhìn tôi đầy kinh ngạc, sau đó dường như nhớ ra điều gì, lại hỏi:
"Sao tối qua gửi tin nhắn cho em mà không trả lời?"
Khi tôi nằm một mình trên giường b/ệnh truyền dịch, anh ta đúng là đã nhắn tin cho tôi.
"Vân Thư, hôm nay em đẩy Hứa Nguyện là không đúng, lát nữa xin lỗi cô ấy đi."
"Sao muộn thế còn chưa về nhà, gửi địa chỉ đây anh qua đón."
Lúc đó tôi đã khao khát đến nhường nào việc gọi anh ta đến b/ệnh viện, đi/ên cuồ/ng chất vấn tại sao lại đối xử với tôi như vậy, để trút bỏ hết những ấm ức bao năm qua.
Nhưng nghĩ mãi, tôi vẫn dập tắt ý định đó, ngay cả một tin nhắn cũng không trả lời.
Nhìn vẻ mặt phức tạp của anh ta, tôi nhàn nhạt đáp:
"Em không thấy."
"Em mệt rồi, đi nghỉ trước đây."
Nhưng khi mở cửa phòng ngủ, tôi phát hiện cách bài trí bên trong đã thay đổi.
Bộ chăn ga gối màu xám ban đầu đã biến thành màu hồng in hình thỏ trắng.
Trên tủ đầu giường xuất hiện một chiếc hộp nhạc tôi chưa từng thấy, đó là món quà sinh nhật mười tuổi tôi tặng cho Hứa Nguyện.
Trên bàn trang điểm cũng không còn đồ của tôi nữa, thay vào đó là mỹ phẩm và đồ dưỡng da của Hứa Nguyện.
Cứ như thể đây không phải phòng tôi mà là phòng của Hứa Nguyện vậy.
Tôi quay lại hỏi hai người trên ghế sofa:
"Chuyện này là sao?"
Thẩm Hoài An nhíu mày:
"Anh trai em đuổi Hứa Nguyện ra ngoài rồi, tạm thời cô ấy không có chỗ nào để đi."
"Phòng ngủ này đón ánh sáng tốt, cô ấy ở đây tâm trạng sẽ khá hơn, sau này chúng ta ở phòng khách."
Anh ta dường như đã quên, lúc chọn căn phòng này làm phòng ngủ chính, chính là vì căn phòng này có ánh sáng tốt, giúp ích cho căn b/ệnh trầm cảm của tôi.
Nhưng tôi đã không còn sức để tranh cãi với anh ta điều gì nữa, chỉ ậm ừ một tiếng rồi xoay người ra ban công hóng gió.
Nhưng lại phát hiện ban công trống trơn, mười bảy chậu hoa cẩm tú cầu tôi tự tay trồng đã không cánh mà bay.
Một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng, tôi quay đầu hỏi Thẩm Hoài An:
"Hoa của em đâu?"
Thẩm Hoài An vẻ mặt thản nhiên:
"Hứa Nguyện bị dị ứng phấn hoa, nên anh vứt rồi."
Toàn thân tôi cứng đờ, như rơi xuống hầm băng.
Thẩm Hoài An bắt đầu ngoại tình từ năm thứ hai chúng tôi kết hôn.
Hôm đó anh ta đi xã giao về, tôi như thường lệ cởi quần áo và tắm rửa cho anh ta.
Anh ta khác thường từ chối tôi.
Tôi biết ngay anh ta đã phản bội mình, mở áo sơ mi của anh ta ra xem, trên ngựk anh ta là những vết hôn lấm tấm, sau lưng là những vết cào cấu k/inh h/oàng.
Đêm đó tôi phát đi/ên lên đá/nh m/ắng anh ta, nhưng đáp lại chỉ là giọng điệu mất kiên nhẫn:
"Em bình thường chút được không?"
"Anh đâu phải không yêu em, chỉ là ở bên nhau lâu rồi cần chút cảm giác mới mẻ thôi."
Sau đó, anh ta bắt đầu thường xuyên không về nhà qua đêm, những người phụ nữ bên cạnh anh ta bị tôi bắt hết người này đến người khác.
Chương 9
Chương 13
Chương 10
Chương 8
Chương 8
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook