Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
【300 triệu tệ đã được chuyển vào tài khoản nước ngoài của ký chủ, sau này sẽ thanh toán theo tháng.】
Tôi sững người một chút.
Bước chân nhanh hơn để trở về căn hộ thuê.
Bước lên cân điện tử.
96.5 kg.
Thật sự đã giảm được 1.5 kg (3 cân Trung Quốc).
Tôi đứng trước cửa sổ.
Nhìn về phía dãy đèn trên tầng cao nhất của tòa nhà tập đoàn Cố thị đằng xa đang đột ngột sáng rực lên.
Tôi nhếch mép cười.
Cố Nghiên Lâm.
Thế này đã không chịu nổi rồi sao?
Những gì anh n/ợ tôi, tôi sẽ đòi lại từng cân một.
Một tháng sau.
Trong phòng thay đồ của căn hộ sang trọng, tôi nhìn chính mình trong gương.
Tôi đã giảm được tròn 15 kg (30 cân Trung Quốc).
Nhưng có lẽ vì số cân nặng ban đầu quá lớn.
Trong mắt người ngoài.
Tôi chỉ từ một ngọn núi th!t, biến thành một người b/éo trông có vẻ săn chắc hơn một chút.
Nhưng bản thân tôi biết, một tháng qua tôi đã vượt qua như thế nào.
Ngày nào tôi cũng thức dậy từ lúc trời chưa sáng, đổ mồ hôi như mưa trong phòng tập suốt mười tiếng đồng hồ.
Mỗi bữa ăn đều là những món gi/ảm c/ân được tính toán kỹ lưỡng, nhạt nhẽo vô vị.
Có rất nhiều lần, tôi mệt đến mức kiệt sức, đói đến phát đi/ên, muốn bỏ cuộc.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến gương mặt đầy vẻ gh/ê t/ởm đó của Cố Nghiên Lâm.
Tôi lại nghiến răng kiên trì đến cùng.
Vòng eo của tôi nhỏ đi hơn chục centimet.
Không còn đi vài bước đã thở hổ/n h/ển.
Thành quả của một tháng này khiến tâm trạng tôi cực kỳ tốt.
Tôi đi thẳng đến trung tâm thương mại tốt nhất thành phố.
Chuẩn bị m/ua vài bộ quần áo mới để tự thưởng cho bản thân.
Vừa đi đến cửa hàng thời trang nữ xa xỉ ở tầng một.
Một giọng nói điệu đà vang lên từ phía sau.
“Ối chà, đây không phải là chị Thẩm sao?”
Lâm Vy Vy khoác tay Cố Nghiên Lâm, uốn éo bước vào.
Cố Nghiên Lâm mặc một bộ vest thiết kế cao cấp, lông mày nhíu ch/ặt.
Xem ra tổn thất 300 triệu tệ lần trước.
Đã khiến anh ta trông tiều tụy đi rõ rệt.
Nhìn thấy tôi, trong mắt anh ta thoáng qua một tia ngạc nhiên.
Nhưng nhanh chóng bị sự gh/ê t/ởm thay thế.
Lâm Vy Vy nhìn tôi, che miệng cười khúc khích.
“Ôi! Chị à, chị cầm 500 nghìn tệ mà Nghiên Lâm cho chị, mà đã dám đến đây tiêu xài rồi sao?”
“Quần áo ở đây, tùy tiện một chiếc cũng phải mất mấy chục nghìn đấy.”
“Số tiền lẻ đó của chị, đủ m/ua được cái tay áo không vậy?”
Nhân viên b/án hàng vừa nghe thấy, lập tức lộ vẻ chán gh/ét muốn đuổi tôi ra khỏi cửa.
“Thưa cô, cỡ lớn nhất của cửa hàng chúng tôi cô cũng không nhét vừa đâu, rẽ trái đi ra cửa hàng đồ big size đi.”
Tôi nhìn cô ta, không động đậy:
“Tôi còn chưa thử, sao cô biết tôi không mặc vừa?”
Nhân viên b/án hàng đảo mắt kh/inh bỉ rồi không thèm để ý đến tôi nữa.
Quay sang nhìn Lâm Vy Vy, cô ta lập tức thay đổi gương mặt cười nịnh nọt.
“Cố tổng, cô Lâm, hai người đến rồi ạ, hàng mới đều đã chuẩn bị sẵn cho hai người rồi.”
Ánh mắt tôi rơi vào một thực tập sinh ở trong góc.
“Cô, lại đây.”
Thực tập sinh gi/ật mình, rụt rè bước tới.
“Thưa... thưa quý cô, xin hỏi có gì cần giúp đỡ ạ?”
Tôi chỉ vào dãy hàng mới trong cửa hàng.
“Dãy này, cỡ lớn nhất, tất cả màu sắc, tất cả kiểu dáng.”
“Tôi lấy hết.”
Không xa.
Tiếng trò chuyện rôm rả giữa Lâm Vy Vy và nhân viên b/án hàng bỗng im bặt.
Vài giây sau.
Lâm Vy Vy bùng n/ổ một tràng cười chói tai.
“Chị à, có phải chị bị kích động đến đi/ên rồi không?”
“Bao hết, chị có biết cái này tốn bao nhiêu tiền không, ít nhất cũng phải hai ba triệu tệ!”
“Chị lấy gì để trả, lấy đống mỡ trên người chị sao?”
Cố Nghiên Lâm nhíu mày, bước lên một bước.
“Thẩm Ninh! Đủ rồi, cô đừng ở đây làm mất mặt nữa!”
“Tôi biết trong lòng cô có cục tức, nhưng cô không cần thiết phải vì gh/en t/uông với Vy Vy mà ở đây làm bộ làm tịch.”
“500 nghìn đó là lá bài cuối cùng của cô, tiêu hết rồi thì cơm cô cũng không có mà ăn đâu!”
Tôi liếc nhìn cái vẻ giáo điều cao cao tại thượng của anh ta.
Cúi đầu rút từ trong túi ra một chiếc thẻ đen.
Đưa cho cô thực tập sinh vẫn còn đang ngẩn ngơ.
“Đi quẹt thẻ đi, không có mật khẩu.”
Thực tập sinh cầm thẻ, r/un r/ẩy bước về phía quầy thu ngân.
Giây tiếp theo, tiếng thông báo của máy vang lên.
“Giao dịch thành công. Quý khách vừa tiêu dùng 2.768.500 tệ.”
Cả cửa hàng lập tức trở nên vô cùng yên tĩnh.
Lâm Vy Vy hét lên một tiếng, đứng bật dậy.
“Không thể nào, đó là hơn hai triệu tệ, tiền ở đâu ra mà cô nhiều như thế?”
Cô ta quay ngoắt sang nhìn Cố Nghiên Lâm:
“Nghiên Lâm, có phải anh giấu em lén lút đưa tiền cho cô ta không?”
Sắc mặt Cố Nghiên Lâm cũng trở nên tái mét.
Trong ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi.
Lúc này, hệ thống vang lên đúng lúc:
【Thành quả gi/ảm c/ân tháng này của cô là 15 kg!】
【Tài sản của tập đoàn Cố thị có cần giảm trừ đồng bộ hay không.】
Khóe miệng tôi nhếch lên, trong lòng thầm niệm:
“Thu hồi ngay lập tức.”
【3 tỷ tệ tiền thưởng đã được chuyển đi, tập đoàn Cố thị đã hoàn tất việc mất giá tài sản đồng bộ.】
Cố Nghiên Lâm nhíu mày nhìn tôi, vừa định lên tiếng.
Chiếc điện thoại trong túi anh ta đột nhiên rung lên dữ dội.
Chương 16
Chương 9
Chương 11
Chương 15
Chương 10
Chương 13
Chương 13
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook