Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nàng cắm cúi nhồi cơm vào miệng, “Hừ, đúng là lũ ô hợp.”
Việc Chu Linh là một kẻ đi/ên chính hiệu, tôi chỉ mới biết được không lâu sau đó.
Hôm nay là đại điển của Thiên Diễn Tông, ngay cả những vị lão tổ thường ngày quanh năm bế quan cũng xuất hiện.
Tôi chưa từng nghĩ Chu Linh - con nhỏ gà mờ này - lại thực sự dám dùng thân phận phù du để lay chuyển cây cổ thụ nghìn năm.
Trong lúc các đại lão tu tiên đang say sưa chén chú chén anh, nàng chớp thời cơ tự mình uống cấm dược.
đá/nh đổi bằng việc th/iêu đ/ốt thần h/ồn, nàng ép thực lực bản thân vọt lên đỉnh cao Hóa Thần.
Tôi gào thét: “Nàng đi/ên rồi sao? Cho dù nàng là Hóa Thần, cũng tuyệt đối không phải đối thủ của nhóm người này. Mau chạy đi, không thì nàng sẽ bị bao vây đấy.”
Nàng cười đi/ên cuồ/ng mà bất cần: “Không, là ta một mình bao vây bọn chúng.”
Nàng lại đưa tay về phía tôi: “Thiên Bá, lần này, ta thực sự muốn cùng ngươi gi*t ra ngoài.”
Tôi chỉ do dự đúng một giây rồi tự động nhảy vào tay nàng.
Thôi được rồi, được rồi.
Con nhỏ gà mờ tìm tôi giúp đỡ, tôi không thể nào thực sự mặc kệ được.
Cuối cùng, tôi chủ động ký kết khế ước bình đẳng với nàng.
Thanh ki/ếm lười biếng như tôi đã không hề phát hiện ra nụ cười khẽ nở trên khóe môi ai kia.
Khi Chu Linh cầm ki/ếm bước vào đại điện, đám người vẫn chưa tỉnh rư/ợu.
Đám hộ hoa sứ giả của Lâm Thanh Thanh ban đầu còn cười cợt: “Ối dào, đây chẳng phải sư muội Chu Linh của chúng ta sao? Sao muội lại tới đây?”
“Chu Linh, muội từng b/ắt n/ạt Thanh Thanh sư muội thảm hại như vậy, còn không mau quỳ xuống công khai xin lỗi đi!”
Giây tiếp theo, đầu của mấy kẻ này rơi xuống đất.
Đại điện chìm vào sự tĩnh lặng ch*t chóc trong chốc lát.
Tiếp đó là những tiếng thét chói tai.
M/áu b/ắn lên cột, đám tu sĩ vừa rồi còn cười đùa uống rư/ợu, giờ đây mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
Lâm Thanh Thanh sợ đến mức mềm nhũn cả hai chân, bò lết ra xa.
Chu Linh nắm lấy tôi, nghiêng đầu cười:
“Kẻ th/ù của ta đều ở đây cả, không hốt trọn ổ các ngươi, đạo tâm của ta không yên được.”
Lời vừa dứt, không ít trưởng lão đã phản ứng kịp, chỉ tay vào Chu Linh m/ắng nhiếc:
“Nghịch đồ, ngươi dám uống cấm dược!”
“Ngươi còn muốn khi sư diệt tổ? Ngươi có biết sau ngày hôm nay, ngươi Chu Linh chính là kẻ th/ù của cả giới tu tiên không.”
“Nghịch đồ dám gi*t hại đồng môn, tội nghiệt chồng chất, gi*t không tha!”
Vừa nói, mấy vị trưởng lão đó đã tiên phong tế ra pháp bảo thuật pháp, ập tới tấn công Chu Linh.
Trên mặt Chu Linh không chút h/oảng s/ợ.
Chỉ thấy cổ tay nàng uốn cong, thân ki/ếm của tôi gầm thét rung chuyển.
Trong khoảnh khắc, ki/ếm ý của thượng cổ thần ki/ếm không ngừng truyền vào cơ thể nàng.
Nàng dùng sức vung mạnh, ánh ki/ếm x/é gió lao ra, càn quét vạn quân.
“Ầm--”
Thuật pháp pháp bảo đầy trời bị chấn nát, hất văng hơn nửa số tu sĩ.
Mấy vị trưởng lão vừa ra tay và đám đệ tử có tu vi địa vị lúc nãy đều ch*t ngay tại chỗ.
Không khí lại một lần nữa đình trệ.
Tông chủ bỗng đứng bật dậy, nhìn Chu Linh như nhìn một con quái vật, trong mắt đầy sự kiêng dè.
Lâm Thanh Thanh trốn sau một cây cột, r/un r/ẩy bần bật.
Tại sao lại như vậy?
Trong ký ức của cô ta, Chu Linh kiếp trước đúng là một thiên chi kiêu nữ.
Nhưng chung quy cũng chỉ là một cô bé được nuông chiều, không hiểu sự đời.
Nếu không thì cuối cùng đã không vì chút lòng tốt đó mà bị Lâm Thanh Thanh nhập m/a đ/âm ch*t bằng một ki/ếm.
Lâm Thanh Thanh thực sự sợ hãi, trong lòng lần đầu tiên trào dâng sự hối h/ận.
Vân Trung thì nhìn tông chủ một cái, hai người hợp lực định tung đò/n gi*t ch*t Chu Linh.
Chu Linh không lùi nửa bước, chính diện nghênh chiến, người ki/ếm hợp nhất.
Trong lúc ki/ếm quang chằng chịt, tôi dốc hết bản nguyên ki/ếm linh.
Thế nhưng gông cùm Thiên Đạo lại tự nhiên siết ch/ặt, khiến tôi khó mà bộc phát ra toàn bộ thực lực.
May mắn thay, tôi vẫn có thể miễn cưỡng hỗ trợ Chu Linh chống lại đò/n chí mạng này.
Tông chủ là người đứng đầu một tông, thực lực không thể xem thường.
Chưa kể đến kẻ đạo mạo như Vân Trung tiên tôn, ông ta còn được mệnh danh là đệ nhất tu tiên, không ai sánh bằng.
Nhưng Chu Linh quả thực thiên phú dị bẩm, dựa vào chút cấm dược đó, vậy mà một người một ki/ếm cứng rắn đối đầu với Vân Trung tiên tôn và mấy vị đại lão tông môn.
Đại chiến kéo dài hơn nửa canh giờ.
Điện vũ vốn tiên khí phiêu diêu, giờ đây khắp nơi là đổ nát hoang tàn.
Áo quần Chu Linh nhuốm đầy m/áu, tóc cũng bạc đi quá nửa--mỗi lần vung ki/ếm, nàng đều đang gánh chịu nỗi đ/au thần h/ồn bị x/é rá/ch.
Nàng quá yếu, căn bản không thể thực sự kh/ống ch/ế được tôi.
Trong lúc này, có đệ tử muốn bỏ chạy.
Nhưng lại bị hộ sơn đại trận chặn lại.
Chỉ cần chạm vào rào cản trận pháp, sẽ bị một luồng sức mạnh cuồ/ng bạo hất văng ra.
Th!t nát xươ/ng tan, tiếng kêu thảm không dứt.
Đúng vậy, là hộ sơn đại trận.
Trận pháp vốn dĩ để bảo vệ đệ tử tông môn, trong những ngày nằm vùng này, đã được Chu Linh âm thầm sửa đổi trận văn, đảo ngược dòng chảy phù văn của cả đại trận.
--Người nào ở trong địa giới Thiên Diễn Tông đều bị nh/ốt ch*t bên trong, không ai có thể thoát.
Kể cả chính Chu Linh.
Lúc bấy giờ, Chu Linh đã biến thành một người m/áu.
Tôi không nhịn được hỏi nàng:
“Nàng không sợ ch*t sao?”
Chương 16
Chương 9
Chương 11
Chương 15
Chương 10
Chương 13
Chương 13
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook