Chàng giữ y đạo thanh quy, thiếp chôn vùi nửa kiếp đoạn trường

“Có bác sĩ Phương Tri An, cô biết chứ? B/ệnh tim của mẹ cô tuy rất nghiêm trọng, nhưng nếu do cậu ấy trực tiếp cầm d/ao mổ, khả năng hồi phục vẫn cao hơn nhiều.”

Tôi gật đầu, giọng điệu bình thản:

“Biết chứ, Phương Tri An là chồng tôi.”

Đôi mắt bác sĩ sáng lên:

“Vậy thì tốt quá rồi, chỉ cần nhờ bác sĩ Phương sắp xếp cho mẹ cô phẫu thuật sớm là được mà.”

“Anh ấy không chịu ưu tiên cho mẹ tôi.”

Bác sĩ sững sờ, không thể tin được mà đẩy cặp kính lên: “Cô nói gì cơ?”

Là một bác sĩ phẫu thuật tim mạch hàng đầu, không thể nào lại không có nổi chút đặc quyền này.

Nhưng Phương Tri An, anh ta không chịu c/ứu mạng mẹ tôi.

Tôi tiếp tục nói từng chữ một:

“Anh ấy nói cần công bằng, cần giữ quy tắc.”

“Còn con chó của cô bạn thanh mai trúc mã, anh ấy lại sắp xếp phẫu thuật khẩn cấp.”

“Cho nên anh ấy nói, bảo mẹ tôi cũng đi đăng ký ở khoa thú y đi.”

Bác sĩ nghe xong mặt đỏ bừng, đ/ấm mạnh xuống bàn:

“Quá đáng! Làm gì có người chồng như thế? Mẹ vợ mình không c/ứu, lại đi c/ứu… đi c/ứu một con chó, uổng công tôi vẫn luôn coi cậu ta là tấm gương!”

Phải rồi.

Làm gì có chuyện như thế chứ?

Rõ ràng lúc trước Phương Tri An đã quỳ trước cửa nhà tôi suốt một ngày một đêm, mắt đỏ ngầu thề thốt:

“Anh sẽ đối xử tốt với Tự Tự cả đời, bác gái, con cũng sẽ coi bác như mẹ ruột mà chăm sóc cả đời.”

Nhưng bây giờ.

Phương Tri An nhẹ tênh buông một câu:

“Đó là mẹ cô ấy, chứ có phải mẹ tôi đâu.”

Câu nói đó lại hiện lên trong tâm trí, trái tim tôi vẫn đ/au như bị ai bóp nghẹt.

“Bác sĩ, bác không cần khuyên con nữa, xin hãy sắp xếp phẫu thuật thay tim sớm nhất có thể, con sợ mẹ con không trụ nổi nữa.”

Bác sĩ thở dài nặng nề.

Có vẻ như không đành lòng, ông lên tiếng:

“Được thì được, nhưng phụ nữ mang th/ai bị cấm làm loại phẫu thuật này, trừ khi cô…”

“Con sẽ bỏ th/ai.”

“Nghĩ kỹ chưa? Không hối h/ận chứ?”

Tôi đặt tay lên bụng dưới, trong lòng chỉ nghĩ đến gương mặt g/ầy rộc như củi khô của mẹ khi nằm trong ICU.

Con à, xin lỗi con.

Không thể để con đến thế giới này nhìn ngó một chút, nhưng mẹ cũng có mẹ của mẹ.

Mạng sống của bà ngoại con, trong mắt người khác thì rẻ rúng, nhưng với mẹ, đó là điều quý giá nhất.

Tôi lau giọt nước mắt nơi khóe mắt.

Ký vào bản cam kết phẫu thuật không chút do dự.

“Nghĩ kỹ rồi, không hối h/ận.”

……

Buổi tối về đến nhà, Phương Tri An đ/ập vào mắt là đơn ly hôn để ở huyền quan.

Anh ta x/é nát rồi ném vào thùng rác.

Phương Tri An hít sâu điều chỉnh lại cảm xúc, nở nụ cười.

Định bụng sẽ nói chuyện tử tế với Đường Tự.

Nhưng tìm khắp trong ngoài đều không thấy bóng dáng cô ấy đâu, bát canh gà trong bếp vẫn chưa hề động tới, đã nguội ngắt từ lâu.

“Em đi đâu rồi?”

Tin nhắn rơi vào im lặng.

Gọi điện, không ai bắt máy.

Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn lại đang ở b/ệnh viện túc trực, Phương Tri An bực bội xoa thái dương, tiếp tục nhắn tin.

“Mẹ em ở ICU có người chuyên môn chăm sóc rồi, không sao đâu, em ở đó cũng vô ích thôi.”

“Về nhà đi, trong bụng em còn có con đấy.”

Phương Tri An nắm ch/ặt điện thoại, dán mắt vào màn hình, nửa tiếng trôi qua vẫn không có hồi âm.

Khoảng trống bất an trong lòng ngày càng lớn.

Mười năm rồi.

Đây là lần đầu tiên Đường Tự không trả lời tin nhắn của anh lâu đến thế.

Ngay cả một lần bị t/ai n/ạn xe hơi.

Đường T/ự v*n kịp trả lời anh trước khi hôn mê.

Lúc đó anh túc trực bên giường b/ệnh, nhìn những vết thương ngoài da đếm không xuể trên người cô, xót xa đến rơi nước mắt.

“Có ngốc không chứ? Tin nhắn của anh quan trọng đến thế sao?”

Đường Tự nháy mắt tinh nghịch với anh.

“Tất nhiên là quan trọng, em sẽ không bao giờ bỏ lỡ bất kỳ tin nhắn nào của anh, yêu là phải phản hồi từng chuyện một.”

Nhưng bây giờ…

Không thể đợi thêm nữa.

Phương Tri An vơ lấy chìa khóa xe rồi đi, xe vừa ra khỏi hầm để xe thì Diêu Mạn Ni gọi video đến.

“Anh Tri An, Hùng Hùng nó trợn ngược mắt rồi, còn sùi bọt mép nữa, hu hu hu làm sao bây giờ… làm sao bây giờ ạ?”

Phương Tri An đạp phanh cái rầm.

Dừng lại ở ngã tư.

Bên trái, dẫn tới b/ệnh viện, bên phải, nhà Diêu Mạn Ni.

Chỉ do dự đúng ba giây.

Chiếc Land Rover lao vút về phía bên phải.

……

Ngày hôm sau, Phương Tri An thức dậy với cơ thể ê ẩm, Diêu Mạn Ni đang ngân nga hát làm bữa sáng.

“Anh Tri An, anh dậy rồi à? Bữa sáng sắp xong rồi~”

Phương Tri An ừ một tiếng, bực dọc đ/ấm vào đầu mình.

Tối qua bận rộn đến khuya, không ngờ lại ngủ quên mất.

Mở điện thoại, vẫn không có tin nhắn của Đường Tự.

Trái tim hoảng lo/ạn đến tột độ.

“Anh không ăn nữa, anh có việc gấp.” Phương Tri An vơ lấy áo khoác đi ra ngoài, đến cửa thì bước chân khựng lại.

Chỉ vào màn hình điện thoại.

Không thể tin nổi quay đầu nhìn Diêu Mạn Ni.

“Tại sao em lại có thể đăng cái trạng thái này lên mạng xã hội?”

Danh sách chương

5 chương
08/08/2026 13:43
0
08/08/2026 13:43
0
10/08/2026 15:04
0
10/08/2026 15:04
0
10/08/2026 15:03
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu