Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi lần theo định vị tìm đến một dãy tủ đồ cũ gắn trên tường.
Ngăn dưới cùng toàn là tờ rơi hết hạn và vợt cầu lông hỏng, không thể nào giấu nổi một túi cơm.
Đường Diệu đi theo hóng chuyện, dựa vào cửa cười khẩy.
“Khương Chi, có phải cậu không muốn mời cơm nên cố tình giấu đồ ăn đi không?”
“Tôi nói khi nào là muốn mời cậu?”
Sắc mặt cô ta thay đổi, rồi bĩu môi: “Một phần cơm bò rẻ tiền, ai mà thèm.”
Tôi không rảnh cãi nhau với cô ta, mở phần mềm thiết bị chống mất đồ lên.
Thiết bị này chỉ có thể tải lên vị trí tương đối thông qua điện thoại ở gần đó, sai số ít nhất cũng mười mấy mét.
Tín hiệu trên bản đồ không hề rời khỏi Trung tâm Hoạt động.
Tôi lần theo gợi ý đi đến phía tây tầng một.
Ở đây ngoài dãy tủ đồ cũ, chỉ có máy lọc nước và khu vực để chổi.
Tín hiệu nhấp nháy hai cái gần dãy tủ rồi đột ngột biến mất.
Tôi mở hết các ngăn dưới cùng ra.
Bên trong chất đầy tờ rơi câu lạc bộ hết hạn và vợt cầu lông hỏng, hoàn toàn không thể giấu nổi một túi cơm.
Đường Diệu dựa vào cửa cười.
“Định vị đâu? Sao không kêu nữa?”
Tôi không trả lời.
Chiếc tủ quá nặng, đáy còn được bắt vít cố định xuống sàn, tôi chỉ đành ngồi xổm xuống kiểm tra khe hở.
Đúng lúc này, một mùi hương cơm bò thoang thoảng bay ra từ phía sau tủ.
Tôi thò tay vào khe hở.
Đầu ngón tay chạm phải một vệt dầu mỡ.
“Thầy ơi, có thể di chuyển cái tủ này ra không ạ?”
Giáo viên trực nhìn dãy tủ, vẻ mặt khó xử.
“Đây là tài sản cố định của trường, thầy không có chìa khóa cũng không có dụng cụ. Hơn nữa phía sau là tường, có dời ra cũng chẳng có chỗ nào để giấu đồ.”
“Nhưng đồ ăn của em có thể đã rơi ra phía sau rồi.”
Đường Diệu bật cười thành tiếng.
“Đồ ăn nhà cậu làm bằng giấy à? Hẹp thế này mà cũng rơi vào được?”
Tôi nén gi/ận, dùng đèn pin điện thoại soi vào khe hở.
Phía sau tủ tối om, chỉ thấy bụi bặm và mấy sợi dây điện bỏ đi.
Giáo viên trực đồng ý ngày hôm sau sẽ liên hệ với bên hậu cần.
Trước khi đi, tôi lấy một tờ khăn giấy lau vệt dầu dưới sàn.
Màu sắc rất giống với nước sốt của phần cơm bò, nhưng điều này chỉ chứng minh gần đó từng bị đổ dầu, không thể chứng minh đó chính là đồ ăn của tôi.
Trở về ký túc xá, tôi đói đến mức chân tay bủn rủn, đành phải pha một bát mì.
Nước nóng vừa đổ vào, Đường Diệu đã bịt mũi.
“Trong phòng có thể đừng ăn mấy thứ nặng mùi thế này được không? Toàn mùi gia vị rẻ tiền.”
Từ Giai Giai không nhịn được lên tiếng thay tôi: “Cậu ấy mất hai phần đồ ăn rồi, ăn bát mì tôm thì đã sao?”
“Đồ ăn có mất thật hay không, ai mà biết được.”
Đường Diệu soi gương bôi mỹ phẩm.
“Hôm nay bảo mất cơm, ngày mai có khi lại bảo mất tiền, rồi bắt cả phòng chúng ta đền bù đấy.”
“Cậu tận mắt thấy tôi giấu cơm à?”
“Tôi cũng không thấy có người lấy mà.”
Đường Diệu quay đầu lại, cố tình cao giọng.
“Chẳng lẽ nó tự dưng biến mất vào hư không được à?”
Tôi siết ch/ặt chiếc dĩa.
Cô ta nói đúng.
Đồ ăn không thể tự dưng biến mất.
Nhất định tồn tại một con đường vận chuyển mà tôi chưa phát hiện ra.
Sáng sớm hôm sau, tôi đến Trung tâm Hoạt động tìm nhân viên hậu cần.
Người thợ tháo ốc vít cố định hai bên tủ, phải ba người cùng hợp sức mới đẩy được chiếc tủ ra phía trước hơn mười centimet.
Phía sau đúng là một bức tường.
Góc tường bám đầy bụi dày, không có đồ ăn, không có túi ni lông, chỉ có một vệt dầu đã khô.
Vệt dầu kéo dài từ dưới đáy tủ đến tận khu vực để chổi bên cạnh.
Tôi lần theo dấu vết kiểm tra, phát hiện dưới chỗ để chổi có một tấm chắn inox có thể di chuyển được.
Người thợ cạy tấm chắn ra, bên trong là miệng kiểm tra đường ống nước.
Không gian rất hẹp, chỉ đủ thò một cánh tay vào.
“Nhìn đi, không giấu được cơm đâu.”
Người thợ dùng đèn pin soi một vòng.
Thiết bị chống mất đồ của tôi mắc kẹt bên cạnh một đường ống nước, băng dính trong suốt đã bị ai đó x/é mất, bên trên còn dính nước sốt bò.
Đồ ăn quả thực đã từng ở đây.
Nhưng chỉ còn lại thiết bị định vị.
“Có lẽ có người nghịch ngợm, lấy cơm của cháu đi rồi nhét cái thứ này vào.” Giáo viên trực nói.
“Vậy làm sao người đó lấy được đồ ăn trong vài giây, rồi lại nhét thiết bị vào sau tủ?”
Không ai trả lời.
Đường Diệu lại đăng bức ảnh tôi ngồi xổm trước miệng kiểm tra vào nhóm lớp.
[Có người vì tìm phần đồ ăn hai mươi tệ mà ép nhân viên hậu cần tháo tủ của trường, tuần đầu nhập học đã làm đảo lộn cả trường lên rồi.]
Trong nhóm lớp nhanh chóng có người trả lời.
[Muốn nổi tiếng à?]
[Mất thật thì báo cảnh sát đi, ngày nào cũng diễn trò thám tử gì thế.]
[Biết đâu ăn vào bụng từ lâu rồi.]
Tôi nhìn mà gi/ận sôi người, vừa định gõ phím phản bác thì Đường Diệu lại gửi thêm một tin.
[Mọi người sau này nhớ trông chừng đồ đạc của mình, cậu ta đến cả tủ trong phòng chúng ta còn muốn lục soát kia kìa.]
Tôi trực tiếp chụp màn hình toàn bộ nội dung cô ta gửi.
“Cậu cứ tiếp tục tung tin đồn đi, tôi sẽ đưa đoạn chat này cho giáo viên chủ nhiệm.”
Đường Diệu chẳng hề bận tâm.
Chương 23
Chương 10
Chương 6
Chương 6
Chương 10
Chương 7
Chương 6
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook