Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Trẫm không ở chung mái nhà với Thất Thập Tứ."
Ta không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Dân chúng trong kinh thành vẫn có người cho rằng ta xui xẻo.
Họ bảo đôi bàn tay ta đã chạm qua quá nhiều người ch*t, vào cung sẽ làm vấy bẩn vận khí hoàng gia.
Tiêu Thừa Tẫn sau khi nghe được, liền hạ một đạo thánh chỉ trước mặt mọi người.
Chàng nói, vị tân hậu của Đại Lương c/ứu vớt thể diện cho người ch*t, cũng c/ứu lấy tính mạng người sống, là phúc tinh của chàng, càng là phúc khí của Đại Lương.
Ngày đại hôn của đế hậu, mười dặm hồng trang trải dài khắp con phố lớn.
Những gia đình từng được ta giúp đỡ trong An H/ồn Viện cũng đều đến đưa dâu.
Trước khi ta đội phượng quan ngồi vào kiệu hoa, đã cố ý treo tấm thẻ gỗ đã được sửa lại bên hông.
Tiêu Thừa Tẫn nhìn thấy, lập tức giấu nó vào trong tay áo.
"Chàng làm gì thế?"
"Hôm nay thành thân, không được phép gọi là Thất Thập Tam nữa."
"Vậy gọi là gì?"
Chàng nắm lấy tay ta, trong mắt phản chiếu ánh đèn rực rỡ khắp trời.
"Phu quân."
Ta thấy nổi da gà, không chịu mở miệng.
Chàng liền ghé sát vào tai ta, dỗ dành ta hết lần này đến lần khác.
Cả kinh thành đều nói, ta là giả thiên kim phủ Hầu xui xẻo nhất.
Ta vớt x/ác trôi sông, ch/ôn cất kẻ ăn mày, từng tranh giành xươ/ng cốt người ch*t với lũ chó hoang.
Nhưng chỉ mình ta biết.
Thứ tốt nhất mà ta nhặt được trong đời này, chính là Thất Thập Tam, kẻ n/ợ ta tiền m/ua qu/an t/ài ở bãi tha m/a năm ấy.
Mà chàng đã lấy cả giang sơn làm sính lễ, dùng quãng đời còn lại để trả n/ợ.
Một lần trả, chính là cả một đời.
Chương 13
Chương 12
Chương 10
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 7
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook