Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“A Duẩn, Hành Chu cũng là vì gia đình này thôi.”
“Chỉ tiếc cho Sương Sương, còn nhỏ vậy mà đã thiếu vắng sự đồng hành về linh h/ồn của người cha.”
Nghe đến đây, tôi chỉ cảm thấy bao tử như cuộn lên từng hồi.
Đồng bạc lẻ.
Tôi chạy xe công nghệ là vì ba năm trước phòng tranh của Chu Duẩn gần như phá sản.
Tôi không chỉ lấy ra tất cả tiền tiết kiệm, mà còn gánh khoản n/ợ tám mươi vạn tệ.
Để cô ấy không bị gánh nặng tâm lý, tôi lừa cô ấy rằng đó là vốn đầu tư thiên thần.
Còn tôi ban ngày đi làm ở viện nghiên c/ứu, ban đêm lại chạy chiếc xe cũ này len lõi khắp các con phố.
Từng chút một lấp đầy cái hố sâu đó.
Sự cao nhã mà cô ấy nói, tất cả đều được tưới tắm bằng những giọt mồ hôi hèn mạt của tôi.
Lúc này, giọng nói non nớt của Sương Sương vang lên trong tai nghe.
“Mẹ ơi, sao hôm nay bố không đến?”
“Hôm nay là ngày kỷ niệm của bố mẹ mà, các bạn khác đến ngày kỷ niệm đều được bố m/ua bánh kem to lắm.”
Chu Duẩn ngồi xổm xuống, xoa má Sương Sương.
“Sương Sương ngoan, bố đang bận ki/ếm tiền mà.”
“Chúng ta có chú Lâm và em Phong đi cùng, chẳng phải cũng rất hạnh phúc sao?”
Lâm Việt đúng lúc đưa ra một chiếc bánh kem fondant tinh xảo.
“Sương Sương, nhìn này, chú m/ua cho con đấy.”
Sương Sương lập tức reo lên.
“Cảm ơn chú Lâm! Chú Lâm tốt hơn bố, bố chẳng bao giờ m/ua bánh kem đẹp thế này cả.”
Tống Cẩm Thư ở bên cạnh cười nói giải vây.
“Trẻ con nói dại, trẻ con nói dại.”
“Nhưng mà Việt à, con đối với Sương Sương, thật sự còn tâm huyết hơn cả thằng Hành Chu là bố ruột nữa.”
Tôi nhìn gương mặt mình trong kính chiếu hậu, nơi có những vết hằng đỏ do khẩu trang chống nắng để lại.
Hóa ra trong mắt họ, tôi đã trở thành một người ngoài cuộc chỉ biết ki/ếm tiền, không xứng đáng tham gia vào cuộc sống cao nhã của họ.
Tôi chậm rãi tháo tai nghe, về số.
Đạp ga, chiếc xe lướt ra khỏi vạch đỗ xe của công viên Tân Giang.
Đúng lúc này, tin nhắn thoại của Chu Duẩn hiện lên trên màn hình điện thoại.
Tôi bấm vào.
Cô ấy hỏi bằng giọng điệu cực kỳ dịu dàng, thậm chí còn pha chút áy náy:
“Hành Chu, hôm nay việc chạy xe công nghệ có tốt không? Tối về sớm nhé, em để phần cơm cho anh.”
Về đến nhà, kim đồng hồ chỉ đúng mười một giờ đêm.
Phòng khách không bật đèn.
Kệ để đồ ở lối vào rất sạch sẽ, không để lại bất cứ dấu vết nào để nhắc nhở tôi.
Tôi thay dép, bước vào phòng khách, nhìn quanh một vòng dưới ánh trăng ngoài cửa sổ.
Bức ảnh gia đình ba người từng đặt trên kệ tivi, chẳng biết đã bị cất đi từ bao giờ.
Thay vào đó là một bức tranh phong cảnh mà Lâm Việt vẽ trong triển lãm tranh ở Paris dạo trước.
Phía trước bức tranh là một bức tượng sứ nhỏ tinh xảo.
Là hình bóng lưng của một người phụ nữ mặc sườn xám và một người đàn ông tóc dài.
Tôi nhìn chằm chằm vào bức tượng sứ đó rất lâu, đến sức lực để tự giế mình cũng không còn.
Tôi bước vào bếp, mở tủ lạnh.
Bên trong chất đầy các loại trái cây nhập khẩu, cà phê ủ lạnh mà Lâm Việt thích, và cả thanh phô mai mà Phong thích ăn.
Chỉ là không có bữa cơm “để phần cho tôi” mà Chu Duẩn nói trong tin nhắn.
Tôi rót một cốc nước lạnh, ngồi bên bàn ăn, thẩn thờ nhìn cốc nước.
Thật ra, lẽ ra phải nhận ra điều này từ lâu rồi.
Nửa năm nay, kể từ khi Lâm Việt về nước, từ trường trong ngôi nhà này đã thay đổi.
Chu Duẩn không còn chia sẻ với tôi những chuyện vặt vãnh ở phòng tranh, mà thức cả đêm để thảo luận về sức căng của màu sắc với Lâm Việt.
Mẹ tôi, Tống Cẩm Thư, không còn giục tôi đưa Sương Sương về quê, mà cứ vài ngày lại hầm một nồi canh bổ, bảo tôi tiện đường mang qua cho Lâm Việt.
Họ luôn nói, Lâm Việt ở nước ngoài rất khổ, từng bị trầm cảm mức độ trung bình, cần sự ấm áp của gia đình.
Thế là, họ đương nhiên biến nhà của tôi thành trạm điều dưỡng của Lâm Việt.
Tiếng vặn khóa cửa vang lên.
Đèn phòng khách bật sáng lập tức, chói mắt khiến tôi nheo mắt.
Chu Duẩn đẩy cửa bước vào, tay vẫn dẫn Sương Sương.
Lâm Việt theo sau họ, tay xách giá vẽ của Phong.
Thấy tôi ngồi trong bóng tối, Chu Duẩn sừng sốt một chút.
“Hành Chu? Sao anh không bật đèn?”
Cô ấy buông tay Sương Sương, bước về phía tôi, giọng điệu mang theo sự quan tâm vừa vặn.
“Phải chăng do hôm nay chạy xe mệt quá? Em không phải đã nói với anh là đừng ép bản thân quá mức đó sao.”
Cô ấy nói, đưa tay định xoa bóp vai cho tôi.
Tôi khẽ nghiêng người, tránh bàn tay của cô ấy.
Bàn tay cô ấy cứ cứng đờ giữa không trung, trong ánh mắt thoáng qua một tia ngạc nhiên nhẹ, sau đó lại khôi phục vẻ bình thản bao dung đó.
“Vẫn còn gi/ận vì em quên để phần cơm cho anh à?”
“Hôm nay phòng tranh có việc gấp, Việt với bố mẹ cứ ở lại cùng em xử lý, em thật sự bận quá nên quên mất.”
Khả năng thêu dệt nói dối của cô ấy cũng cao siêu như kỹ thuật vẽ của cô ấy vậy, không một kẽ hở.
Lâm Việt bước lên, đặt một hộp đựng đồ ăn bằng nhựa lên bàn.
“Hành Chu, anh đừng trách A Duẩn.”
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 10
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook