Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi vào số. Lái xe lướt qua.
Nó không nhìn thấy tôi.
Sau đó nữa. Nó tìm được việc ở một tiệm trà sữa.
Khi đi ngang qua con phố đó, tôi theo thói quen lại liếc nhìn vào tiệm.
Nó mặc tạp dề màu xanh, đứng trước máy nhận đơn.
Tóc tai buộc tạm bợ.
Sắc mặt không tốt.
Đang nhận đơn cho một nữ sinh trông như học sinh cấp ba.
Nữ sinh hỏi trà sữa ít đường vị nào ngon.
Nó mặt không cảm xúc chỉ vào một loại.
Nữ sinh ngẩn người một lát.
Cầm cốc nước rồi bỏ đi.
Sau đó, chủ tiệm bảo với tôi là nó không làm nữa.
"Con bé có vẻ không thích nói chuyện. Khách hỏi gì cũng lạnh lùng."
Một ngày nọ. Nó dùng chìa khóa mở cửa.
Ổ khóa cửa chưa thay.
Chiếc chìa khóa nó ném lên tủ giày hôm đó, tôi đã so sánh các đường rãnh kim loại rất lâu, nhưng không thay ổ.
Nhưng nó không xoay được.
Ban quản lý nói căn nhà đã trả thuê rồi.
Nếu muốn liên lạc với chủ nhà... ban quản lý đưa số điện thoại của tôi cho nó.
Nó không gọi.
Nó ngồi trước cửa suốt một đêm.
Đèn cảm ứng hành lang tắt rồi lại sáng.
Cứ mười mấy giây lại nháy một lần.
Sáng hôm sau nhân viên vệ sinh lên lầu, thấy một cô gái ngồi trên bậc thang, bên cạnh là một chiếc vali.
"Tìm ai thế?"
"Không tìm ai cả."
Nó đứng dậy. Kéo vali bỏ đi.
Trước khi đi, nó đăng một bài lên trang cá nhân.
Ảnh là cánh cửa đó.
Dòng trạng thái vỏn vẹn ba chữ: Đã biết rồi.
Tôi nhìn thấy.
Điện thoại đặt trên bàn trà.
Màn hình đang sáng.
Cánh cửa chống tr/ộm màu nâu ấy.
Số nhà đã bị nó c/ắt đi.
Nó chụp rất rõ.
Tiêu điểm đặt vào ổ khóa.
Ổ khóa đó nó không xoay được.
Nó chụp lỗ khóa.
Ngón tay tôi khựng lại trên màn hình.
Bấm mở khung bình luận.
Con trỏ nhấp nháy.
Tôi gõ một chữ.
Xóa đi. Rồi lại gõ.
Rồi lại xóa. Cuối cùng khóa màn hình.
Úp điện thoại xuống.
Màn hình hướng xuống dưới.
Nó không biết bố mẹ đi đâu. Nó cũng không hỏi.
Nó không biết mẹ tôi từng đóng cửa phòng lưu trữ, lén lút lật xem album ảnh của nó, lật đến tấm ảnh tốt nghiệp tiểu học năm đó, ngón tay dừng lại dưới tấm kính bàn rất lâu.
Nó không biết chiếc chìa khóa nó ném lên tủ giày giờ đang nằm trong tủ của tôi.
Đặt trên một phong bì.
Trong phong bì là toàn bộ các hóa đơn điện, nước, ga và tiền thuê nhà.
Không lâu sau, bố gọi điện cho tôi.
"Hôm nay ở cửa sổ tiếp dân có một cô gái đến. Trông tầm tuổi Niệm Niệm. Ngoài hai mươi. Đến làm thủ tục hưởng trợ cấp thấp."
"Lúc ký tên tay nó run run. Quần áo khá cũ, giặt đến bạc màu, nhưng rất sạch sẽ. Tóc buộc ch/ặt. Trên ngón tay có vết chai."
Ông im lặng rất lâu.
"Em gái con mấy hôm nay không đăng bài lên trang cá nhân."
"Vâng. Nó không đăng."
Có một lần. Chiều thứ Ba. Mẹ gọi điện cho tôi.
"Bố con đêm qua mất ngủ. Trằn trọc suốt một đêm không ngủ được. Sáng dậy nói một câu... hay là gọi cho Niệm Niệm một cuộc. Chỉ hỏi xem nó ở đâu thôi. Không hỏi gì khác."
"Con không cho ông gọi."
"Mẹ cũng không biết làm thế này có đúng không."
Cúp máy. Tôi ngồi tại chỗ làm. Trời ngoài cửa sổ đã tối đen.
Nó đã ngăn cản bố tôi. Không ai ngăn cản nó.
Có một cuối tuần.
Tôi lái xe đến thị trấn đó.
Sáu tiếng đồng hồ.
Đến nơi đã là buổi chiều.
Trung tâm phục vụ tiện ích nằm ở tầng hai tòa nhà gạch xám ba tầng.
Tôi không lên.
Đỗ xe ngoài sân.
Dưới gốc cây hòe già vặn vẹo trong sân, bố tôi đang gân cổ giải thích tiêu chuẩn trợ cấp thấp cho một bà cụ.
Ông đen đi nhiều.
Tóc bạc đi một nửa.
Bà cụ tai kém, ông phải nói đến ba lần.
Cuối cùng ông lấy ra một tờ giấy, dùng bút bi viết con số lên đó.
Chữ rất to.
Như viết bảng cho học sinh tiểu học.
Bà cụ cầm giấy rời đi.
Ông ngồi trên bậc thang.
Vặn mở chiếc bình giữ nhiệt cũ.
Uống một ngụm.
Dùng mu bàn tay quệt miệng.
Cái cử chỉ đó tôi quá quen thuộc. Nó cũng như vậy.
Tôi không qua đó.
Khởi động xe.
Lái sáu tiếng đồng hồ quay về.
Một đêm nọ.
Tôi lái xe đi ngang qua tiệm xăm của lão Triệu.
Cửa tiệm đóng kín.
Cửa cuốn kéo xuống một nửa.
Nó ngồi xổm trước cửa.
Xe điện của gã tóc vàng đỗ bên cạnh.
Gã ngậm điếu th/uốc.
Đang cúi đầu chơi điện thoại.
Nó ngồi trên bậc thang.
Tóc xõa ra.
Vòng chữ tiếng Anh trên xươ/ng quai xanh lộ ra khỏi cổ áo.
Nó ngẩng đầu nhìn gã tóc vàng.
Nói gì đó.
Gã tóc vàng không ngẩng đầu.
Nó lại nói thêm lần nữa.
Gã tóc vàng đứng dậy.
Vứt mẩu th/uốc lá xuống đất.
Giẫm tắt. Lên xe điện bỏ đi.
Nó một mình ngồi trên bậc thang.
Ngồi rất lâu.
Rồi vùi mặt vào đầu gối.
Tôi khởi động xe. Lái đi mất.
Một đêm khuya ba tháng sau.
Một giờ mười hai phút sáng.
Số lạ gọi đến.
"Anh có phải anh trai của Trình Niệm không?"
Chương 10
Chương 10
Chương 9
Chương 10
Chương 7
Chương 15
Chương 10
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook