Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Kết quả là tôi phóng hỏa đ/ốt luôn cái nhà của chúng nó đấy, cười ch*t mất, bố mẹ không thấy lúc đó mặt hai người đó đen như đít nồi đâu. Sao thế, sắc mặt bố mẹ tệ thế, có phải chê con làm mất mặt gia đình không? Nếu vậy thì dễ thôi, con có thể dọn đồ đi ngay bây giờ..."
Lời còn chưa dứt, tôi đã bị Lâm Văn Tĩnh khóa cổ.
"Hu hu hu, em gái ơi, em khổ quá."
"Ư... ứ... Lâm Văn Tĩnh, buông tay ra, chị sắp bị siết ch*t rồi!"
Cuối cùng vẫn là bố nhìn thấy mặt tôi tím tái nên mới c/ứu tôi ra khỏi móng vuốt của Lâm Văn Tĩnh.
"Em gái, chị xin lỗi nhé, em không sao chứ? Tại cái tay ch*t ti/ệt này của chị, cứ thấy cổ là theo phản xạ muốn khóa lại."
Sau đó, Lâm Văn Tĩnh chắp tay xin lỗi không ngừng.
Tôi kinh hãi nhìn cô ta, vội vàng lùi ra xa vài bước. Quản gia không lừa tôi, bảo tránh xa cô ta ra là phải tránh thật xa.
Tôi nhìn quản gia, sự oán trách trong mắt không thể nào giấu nổi, ông không thể nói rõ ràng hơn chút được à?
Bố tôi hiếm khi nở nụ cười, chỉ là trông hơi gượng gạo.
"Nhược Nam, con là con gái của bố mẹ, sao bố mẹ có thể chê con được chứ? Dù con là người thế nào, bố mẹ đều chấp nhận, những năm qua con vất vả rồi. Con yên tâm, sau này nhà họ Lâm sẽ là chỗ dựa cho con, ai dám b/ắt n/ạt con chính là kẻ th/ù của cả gia đình chúng ta."
Lâm Văn Tĩnh cũng đứng bên cạnh gồng cơ bắp.
"Đúng vậy, dám b/ắt n/ạt em, chị sẽ dùng cơ bắp kẹp nát đầu hắn."
Tôi lạnh toát cả người, chẳng lẽ cô ta đang cảnh cáo tôi, nếu không nghe lời sẽ dùng cơ ngựk kẹp tôi?
Buổi tối, tôi vừa bước vào phòng thì Lâm Văn Tĩnh đã ôm gối xông vào.
"Chị làm gì đấy? Chẳng lẽ chị muốn dùng gối bịt mặt gi*t tôi à? Tôi nói cho chị biết, đây là xã hội pháp trị, gi*t người là phạm pháp đấy!"
Tôi nhảy bật dậy khỏi giường định chạy thì thấy cô ta chặn ở cửa.
"Gì cơ, em đang nói nhảm gì đấy, chị chỉ muốn ngủ cùng em thôi. Em thơm quá, mềm quá, vừa nhìn thấy em là chị đã thấy em giống hệt chiếc bánh kem sữa nhỏ nhắn, thật muốn ăn em ngay lập tức."
Lâm Văn Tĩnh túm lấy tay tôi, đ/è tôi xuống giường.
Tim tôi đ/ập thình thịch, xong đời rồi, cô ta bảo muốn ăn th!t tôi.
Ch*t chắc rồi, ch*t chắc rồi, đại m/a vương cuối cùng cũng lộ nanh vuốt, chẳng lẽ tối nay tôi phải đi gặp tổ tiên rồi sao?
Tôi nhắm mắt lại, nhưng nắm đ/ấm trong tưởng tượng không hề giáng xuống người.
Chẳng bao lâu sau, bên cạnh truyền đến tiếng ngáy đều đặn.
Tôi mở mắt, Lâm Văn Tĩnh đang ôm ch/ặt tay tôi ngủ ngon lành.
Tôi rút tay ra, không rút được.
Nhưng mà đại m/a vương này lúc ngủ trông cũng khá đáng yêu, giống như một con mèo búp bê vậy. Tôi theo phản xạ đưa tay định sờ mặt cô ta.
Nhưng vừa nhận ra mình đang làm gì, tôi liền lắc đầu nguầy nguậy, ném cái ý nghĩ nguy hiểm đó ra khỏi đầu.
"Lâm Nhược Nam, mày đang làm gì thế? Đây là nữ quyền vương m/a vương từng KO đối thủ bằng một cú đ/ấm đấy. Mày không được mềm lòng, phải giữ khoảng cách với cô ta."
...
Bố mẹ quyết định tổ chức tiệc nhận thân cho tôi sau bảy ngày nữa. Để tôi sớm làm quen với lễ nghi danh giá, họ để Lâm Văn Tĩnh dạy tôi vài quy tắc của giới thượng lưu.
Tôi cuối cùng cũng hiểu tại sao Lâm Văn Tĩnh lại bỏ đi đá/nh quyền.
Cuộc sống tiểu thư thế này đúng là không phải dành cho người sống.
"Lâm Văn Tĩnh, chị chắc là không phải cố tình hànhz hạz tôi đấy chứ? Ăn cơm thôi mà cũng bao nhiêu quy tắc, nói chuyện còn phải chú ý âm lượng, sống thế này sao nổi!"
Lâm Văn Tĩnh ngồi một bên tắm nắng.
"Em cũng thấy thế đúng không? Ai mà nói cơ chứ, chị phát chán mấy cô danh giá đó rồi, ngày nào cũng giả vờ thanh cao, mệt ch*t đi được."
Đúng lúc này, hai vị khách không mời mà đến xuất hiện trước cửa nhà họ Lâm.
"Lâm Nhược Nam, cút ra đây cho tao, tao thấy mày rồi! Đừng tưởng trốn ở đây là tao không tìm được mày, mau ra đây cho tao!"
Nghe thấy tiếng gọi, tôi khựng lại.
"Sao thế, bạn em à? Sao sắc mặt em tệ thế?"
Đối mặt với sự quan tâm của Lâm Văn Tĩnh, tôi lắc đầu.
Tôi bước ra ngoài, đứng đó chính là bố nuôi Hồ Tứ và mẹ nuôi Lưu Mai, bên cạnh còn có một gã đàn ông trung niên mặt mày gian xảo.
"Con ranh ch*t ti/ệt, mày ở đây thật! Nếu không phải em họ mày nói cho tao biết, tao còn không biết mày trốn ở đây đấy."
"Để trốn hôn mà mày dám phóng hỏa đ/ốt nhà, mày có biết mày đ/ốt của tao bao nhiêu tiền không? Chuyện này tao chưa tính toán với mày đâu, mau dọn đồ về với tao. Sính lễ tao nhận hết rồi, hôm nay mày nhất định phải theo tao về lấy chồng!"
Hồ Tứ vung tay múa chân định lao vào túm lấy tôi.
Tôi tung một cú đ/á thẳng vào người lão, dù sao giờ cũng biết không phải con ruột, tôi chẳng còn lo chuyện "đá/nh cha là bị thiên lôi đá/nh" nữa.
"Mày phản rồi à? Còn dám đá/nh cả cha mày? Hôm nay tao sẽ cho mày biết cái nhà này ai làm chủ!"
Lão tháo chiếc thắt lưng da ra, giơ tay vung về phía tôi, nhưng bị tôi túm ch/ặt lấy.
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 7
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook