Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi nhìn chằm chằm vào tiêu đề bài báo trên màn hình lớn, chỉ thấy quen quen.
Nửa tháng trước, chồng tôi, Chu Tông Hàn, ngồi viết vẽ trên bàn trà ở nhà.
Thứ anh ấy viết chính là cái lý thuyết tô-pô gì đó này.
Sau đó, vì chê một công thức suy luận quá rắc rối, anh ấy tiện tay vứt mấy tờ giấy đó đi.
Tôi thấy mặt sau vẫn còn trắng, tiếc của nên nhặt lên mang tới văn phòng dùng làm giấy ghi chú.
Bình thường nó cứ nằm phẳng lì dưới tấm kính trên bàn làm việc của tôi, dùng để ghi số lượng cơm hộp và mã vận đơn chuyển phát nhanh.
Sao chớp mắt một cái, nó lại biến thành tâm huyết để đời mà Hứa Tinh đã dày công nghiên c/ứu suốt mấy tháng trời?
Tôi quay sang nhìn Hứa Tinh.
Cô ta cúi đầu, vai run lên bần bật giả vờ đáng thương.
“Tên bài báo này là do chồng tôi viết trên giấy nháp ở nhà, hiện đang nằm dưới tấm kính trên bàn làm việc của tôi.”
“Cô Hứa, cô lấy nó ở đâu ra vậy?”
Vừa dứt lời, Hứa Tinh ngẩng đầu lên, gương mặt đầy vẻ bi phẫn nhìn tôi.
“Cô Trần, cô có nói dối cũng nên bịa ra một lý do cho ra h/ồn chứ.”
“Chồng cô chẳng phải chỉ là một kỹ sư bình thường thôi sao? Anh ta có thể viết ra bài báo SCI hạng nhất ư?”
“Tờ giấy đó rõ ràng là tuần trước khi tôi đến văn phòng cô photo tài liệu, tôi đã vô ý đá/nh rơi ở đó.”
“Cô không những không trả lại tôi, mà còn lén lút nhập nó vào hệ thống để nhận vơ là của mình!”
Lý Chính Phong ở bên cạnh nghe vậy gật đầu liên tục, ông ta vung tay ra lệnh cho trợ lý gọi bảo vệ đến.
“Trần Ninh, cô lợi dụng chức vụ quản lý hệ thống nghiên c/ứu khoa học để làm ra chuyện đáng x/ấu hổ như thế này.”
“Từ giờ trở đi, cô bị đình chỉ công tác.”
“Đợi khi viện điều tra rõ ràng, sẽ quyết định xử lý cô thế nào.”
Tôi gạt tay bảo vệ đang tiến tới, lạnh mặt phản bác.
“Tài khoản và mật khẩu hệ thống nghiên c/ứu khoa học đều nằm trong tay Triệu Lệ Lệ, tôi căn bản không đăng nhập vào được.”
“Các người không kiểm tra địa chỉ IP đăng nhập hệ thống mà đã muốn định tội tôi rồi sao?”
Lý Chính Phong hoàn toàn không nghe lời tôi nói, ông ta quay sang an ủi Hứa Tinh, cam đoan nhất định sẽ cho cô ta một lời giải thích.
Hứa Tinh tủi thân gật đầu, lúc đi còn quay lại nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích.
Sự việc lan truyền vượt xa sức tưởng tượng của tôi.
Chỉ trong một đêm, diễn đàn trường, tường confession, thậm chí cả hot search cùng thành phố đều bị phủ kín.
Hứa Tinh không chỉ thuê đội ngũ seeding mà còn thuê cả các kênh truyền thông của sinh viên trong trường.
《Bóc trần ân oán giữa nữ tiến sĩ du học xinh đẹp nhất viện Vật lý và nhân viên hành chính đ/ộc hại》
《Nỗi nh/ục nh/ã của giới học thuật, bằng đại học hệ cao đẳng tại sao lại trà trộn được vào trường trọng điểm》
Tôi lướt xem những bình luận phía dưới, tức đến bật cười.
Có người tung tin đồn tôi lái xe sang đi làm mỗi ngày, chắc chắn là có đại gia bao nuôi bên ngoài.
Có người nói tôi vào làm được là nhờ bò lên giường của một phó hiệu trưởng nào đó.
Vô lý hơn là đến cả ngày hôm đó tôi mặc váy màu gì cũng bị lôi ra bàn tán.
Thậm chí vị trí đỗ xe của tôi dưới tầng hầm cũng bị người ta tìm ra.
Lúc tan làm xuống lấy xe, trên kính chắn gió phía trước bị tạt một mảng sơn đỏ lớn.
Trên đó viết bốn chữ bằng mực đen.
“Kẻ tr/ộm học thuật đi ch*t đi.”
Tôi đến phòng bảo vệ yêu cầu trích xuất camera, trưởng phòng bảo vệ đuổi thẳng tôi ra ngoài.
“Camera hỏng rồi, không quay được gì cả.”
“Trần Ninh, cô đắc tội với người không nên đắc tội, tự mình chịu lấy đi.”
Tôi đứng trước cửa phòng bảo vệ, hít một hơi thật sâu, lấy điện thoại ra gọi cho Chu Tông Hàn.
Tôi lấy điện thoại gọi cho Chu Tông Hàn.
“Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...”
Tôi dựa vào tường, nhìn chằm chằm vào hai chữ “Chồng yêu” trên màn hình mà ngẩn người.
Chu Tông Hàn đi làm thử nghiệm kín cho một dự án bảo mật ở vùng núi sâu phía Tây rồi, theo quy định trong vòng một tháng phải c/ắt đ/ứt mọi liên lạc với bên ngoài.
Ai mà ngờ anh ấy chỉ tiện tay vẽ vài nét trên giấy nháp mà lại gây ra cú phốt học thuật chấn động thế này.
Đợi khi anh ấy ra ngoài, tôi nhất định bắt anh ấy phải quỳ lên bàn phím mới được.
Sáng hôm sau, phòng nhân sự gọi điện triệu tập tôi đến phòng họp số 1 của viện.
Tôi đẩy cửa phòng họp ra, bên trong ngồi sẵn Lý Chính Phong và vài lãnh đạo viện.
Hứa Tinh ngồi cạnh Lý Chính Phong, tay cầm một tập tài liệu dày cộp.
Triệu Lệ Lệ, đồng nghiệp ở phòng hành chính mà tôi vẫn thường ăn trưa cùng, cũng đang ngồi ở góc phòng.
Thấy tôi bước vào, Triệu Lệ Lệ chột dạ tránh ánh mắt tôi.
Lý Chính Phong đ/ập một tệp hồ sơ có dấu đỏ xuống bàn.
“Trần Ninh, viện đã điều tra sơ bộ rồi, nhân chứng vật chứng đều đủ cả.”
“Cô bây giờ chỉ có hai con đường để đi.”
“Thứ nhất, chủ động nộp đơn từ chức, cúi đầu xin lỗi tiến sĩ Hứa trước mặt toàn thể giáo viên và sinh viên toàn trường.”
“Thừa nhận là do lòng hư vinh của cô làm mờ mắt, gh/en tị với tài năng của tiến sĩ Hứa nên đã đá/nh cắp bài báo của cô ấy.”
“Thứ hai, viện sẽ lập tức báo cảnh sát, khởi tố cô về tội đá/nh cắp bí mật thương mại và gian lận học thuật, tống giam cô.”
Tôi kéo ghế ngồi xuống, gõ gõ lên mặt bàn.
“Bắt gian còn phải bắt tại trận.”
“Chứng cứ đâu?”
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 7
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook