Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hắn nhớ lại, cô từng đề nghị muốn cùng hắn đến khu tập trung của thú nhân xem thử.
Hắn nói không cần, bảo ở đó chẳng có gì hay ho.
Cô liền không kiên trì nữa. Hắn cứ ngỡ cô chỉ tiện miệng nói vậy thôi.
Hắn đâu biết cô vẫn luôn ghi nhớ chuyện này trong lòng.
Khi bước ra từ căn nhà cấp bốn, Giang Trì Uẩn cuối cùng cũng nhìn thấy hắn.
Bước chân cô khựng lại một chút, rồi nói gì đó với Văn Sơ, sau đó một mình đi về phía hắn.
Tim Lục Kình đ/ập nhanh hơn nửa nhịp, hắn bước lên một bước: "Trì Uẩn--"
Cô dừng lại ở khoảng cách ba bước chân.
"Lục Kình, anh ngày nào cũng đến dưới công ty đợi tôi, làm ảnh hưởng đến trật tự làm việc của nhân viên."
Giọng cô rất bình thản, "Sau này không cần đến nữa."
"Tôi chỉ muốn--" Hắn há miệng, rồi nhận ra mình chẳng biết nên nói gì.
Muốn bù đắp? Muốn xin lỗi? Muốn cô cho hắn một cơ hội nữa?
Những lời đó cuộn tròn trong cổ họng mấy vòng, nhưng không sao thốt ra được một chữ.
Giang Trì Uẩn nhìn hắn, trong ánh mắt không có gi/ận dữ, không có oán h/ận, thậm chí không có cả sự thất vọng.
"Anh bây giờ chỉ là một trong những thú nô của tôi, rạ/ch ròi giới hạn chủ tớ, tốt cho cả anh và tôi."
Nói xong câu đó, cô xoay người đi về phía Văn Sơ.
Văn Sơ mở cửa ghế phụ cho cô, dùng tay che phía trên khung cửa để cô không bị va đầu, rồi mới vòng sang ghế lái.
Chiếc xe lăn bánh rời đi.
Lục Kình đứng tại chỗ, nhìn chiếc xe ngày một xa dần, cuối cùng biến mất ở cuối con đường.
Gió ở khu tập trung rất lớn, thổi vạt áo hắn bay phần phật.
Có vài thú nhân trẻ tuổi đi ngang qua, nhận ra hắn, liền nhỏ giọng bàn tán.
"Đó chẳng phải là thú nô sói tộc mà đại tiểu thư nhà họ Giang cưng chiều nhất sao? Sao lại lủi thủi một mình ở đây?"
"Tin tức của cậu lạc hậu rồi, anh ta giờ đâu còn là thú nô duy nhất của Giám đốc Giang nữa, cô ấy đã có người mới rồi."
"Chậc, cục diện tốt thế mà cũng không giữ nổi sao?"
Giọng nói tuy nhỏ, nhưng Lục Kình nghe rất rõ.
Hắn không ngoảnh đầu, rảo bước đi ra khỏi con hẻm đó.
Giang Trì Uẩn cảm thấy cuộc sống chung với Văn Sơ thoải mái hơn cô tưởng rất nhiều.
Anh sẽ không làm phiền cô khi cô đang làm việc, nhưng sẽ đặt ba bữa ăn lên bàn đúng giờ.
Cô làm thêm giờ đến tận đêm khuya, anh liền ngồi trên ghế sofa đọc sách, lặng lẽ bầu bạn, thỉnh thoảng ngước lên hỏi cô có muốn thêm trà không.
Cô ho một tiếng, ngày hôm sau trên bàn chắc chắn sẽ có một bát canh lê tuyết xuyên bối.
Nhưng trong lòng cô vẫn luôn tỉnh táo.
Chiều hôm đó, hai người ngồi trên sân thượng.
Giang Trì Uẩn nhìn ánh đèn dần sáng lên ở phía xa, bỗng nhiên lên tiếng:
"Văn Sơ, có vài chuyện tôi muốn nói rõ với anh."
Văn Sơ quay đầu lại, đôi mắt hồ ly trong ánh hoàng hôn trông đặc biệt dịu dàng.
"Mối qu/an h/ệ giữa chúng ta, tôi hy vọng anh hiểu, chỉ là đôi bên cùng có lợi."
"Lúc chọn người tôi cũng đã nói rồi, tôi cần một thú nhân phù hợp thể chất để điều dưỡng cơ thể, còn anh cần tài nguyên và sự bảo hộ của nhà họ Giang."
Cô dừng lại một chút: "Tôi sẽ không đặt tình cảm thật vào đây nữa. Nhưng cũng lười đi ký khế ước với thú nhân khác."
Nghe xong, Văn Sơ không trả lời ngay.
Anh rũ mắt, hàng mi đổ bóng lên gương mặt.
Một lúc sau, anh khẽ nhếch môi: "Tôi biết rồi."
Giang Trì Uẩn không nhìn anh nữa, bưng tách trà lên uống một ngụm.
Cô không chú ý rằng, những ngón tay Văn Sơ đặt trên đầu gối đang siết ch/ặt lại.
Một tuần sau, khu mỏ tài nguyên thú nhân thuộc quyền quản lý của Giang thị xảy ra sạt lở.
Khi tin tức truyền đến, Giang Trì Uẩn đang họp.
Trợ lý đẩy cửa vào, sắc mặt trắng bệch, nói khu mỏ xảy ra chuyện, tình hình thương vo/ng vẫn chưa rõ.
Cô lập tức hủy bỏ cuộc họp, vơ lấy áo khoác rồi chạy ra ngoài.
Văn Sơ đuổi theo: "Tôi đi cùng em."
"Khu mỏ nguy hiểm, anh ở nhà đi."
"Em đi một mình, tôi không yên tâm."
Giang Trì Uẩn nhìn anh một cái, không từ chối nữa.
Xe chạy ba tiếng đồng hồ mới đến khu mỏ.
Hiện trường nghiêm trọng hơn cô nghĩ, nửa quả núi sụp xuống, vài chiếc xe công trình bị đ/è bẹp biến dạng.
Giang Trì Uẩn đội mũ bảo hộ, giẫm lên đ/á vụn đi vào trong.
Cô cần x/ác nhận số người thương vo/ng, cần phối hợp phương án an trí, cần đưa ra quyết định tại hiện trường.
Văn Sơ đi bên cạnh cô, luôn giữ khoảng cách nửa bước chân, không cản đường cô, nhưng luôn sẵn sàng đưa tay đỡ lấy cô.
Họ dừng lại ở cửa hang mỏ khoảng hai mươi phút.
Giang Trì Uẩn đang x/ác nhận lộ trình vận chuyển người bị thương thì một tiếng n/ổ lớn vang lên từ trên đỉnh đầu.
Cô còn chưa kịp ngước mắt nhìn, cả người đã bị một lực đẩy ngã xuống đất.
Tiếng va chạm n/ổ tung ngay sau lưng, cơ thể đ/è trên người cô rung lên dữ dội, rồi có một dòng chất lỏng nóng hổi nhỏ xuống cổ cô.
"Văn Sơ?"
Không có ai trả lời.
Giang Trì Uẩn khó khăn lật người từ dưới thân anh ra, nhìn thấy sắc mặt Văn Sơ trắng bệch như tờ giấy.
Đôi tai hồ ly của anh rũ xuống bất lực, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận được.
Chương 8
Chương 10
Chương 11
Chương 9
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook