Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Bạch Nhan chắc chắn sẽ không mặc loại váy màu này."
Chậc.
Tôi quay người, nhìn hắn với ánh mắt thâm sâu khó lường.
"Anh hiểu Bạch Nguyệt Quang, nhưng anh không hiểu đàn ông. Chính cái cảm giác vừa tương đồng lại vừa có sự tương phản cực lớn này mới là thứ dễ thu hút người khác nhất."
"Thật sao?"
Giải Quan Thành nhìn tôi đầy nghi hoặc.
"Tất nhiên rồi!"
Tôi vỗ vỗ vai hắn, đầu ngón tay vẽ một vòng tròn lớn để trấn an hắn.
"Anh nghĩ xem, người hiểu một người đàn ông nhất trên thế giới này chính là phụ nữ và kẻ th/ù của anh ta. Giờ hai chúng ta đã hội tụ đủ cả rồi, còn sợ Trình Tử An không cắn câu sao?"
Chúng tôi nhìn nhau, cùng nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Nhưng hắn nhanh chóng phản ứng lại.
"Sao cô lại thành thạo thế? Cô mới là phản diện thì có."
Tôi tặc lưỡi một cái rồi gi/ật lại chiếc váy.
"Nói thế thì chán lắm, anh không hiểu thế nào là làm việc nhập tâm đâu."
Nói xong, tôi không thèm quan tâm đến hắn nữa, cầm váy đi thẳng vào phòng thử đồ.
Lạy mẹ ơi.
Chiếc váy sáu con số.
Cuộc đời này của tôi coi như đã viên mãn rồi.
Tôi gần như mang theo sự thành kính để thay chiếc váy vào.
Kết quả lại xảy ra vấn đề.
Cái khóa kéo sau lưng này, tôi kéo không lên.
...
Không thể nào, đây đúng là size của tôi mà.
Chỉ mới một tuần ăn chơi sa đọa, tôi đã b/éo lên một size rồi sao?
Tôi không cam tâm, nghiến răng kéo mạnh một cái.
"Xoẹt xoẹt xoẹt, ôi mẹ ơi!"
Tôi không nhịn được mà kêu lên vì đ/au.
Kẹp th!t rồi, kẹp th!t rồi!
Giải Quan Thành chắc là đợi lâu quá không kiên nhẫn định giục tôi, nghe thấy động tĩnh liền lập tức kéo rèm ra.
"Có... chuyện gì vậy?"
Tôi nước mắt lưng tròng nhìn hắn qua tấm gương. Ánh mắt hắn lướt qua lưng tôi rồi lại nhìn vào gương, sau đó khuôn mặt hắn lan tỏa một màu hồng rõ rệt, hắn bối rối quay đầu đi, gắt gỏng hỏi tôi.
"Kêu như heo bị chọc tiết làm gì!"
Hắn nói xong định bỏ đi, tôi vội vàng gọi hắn lại.
"Này, đã đến đây rồi thì đừng rảnh rỗi, giúp tôi kéo khóa lên đi."
Giải Quan Thành rõ ràng là do dự, làm tôi cũng thấy hơi khó hiểu.
"Còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Nhanh lên đi!"
Cũng không phải do tôi vô tư đâu.
Chủ yếu là thiết lập nhân vật trong loại tiểu thuyết này tôi quá rõ rồi.
Cái gọi là nam chính và nam phụ, nhất định đều không hề vương vấn gì với người không phải nữ chính.
Đặc biệt là kẻ pháo hôi như tôi, đừng nói là kéo khóa, dù có đứng đây cởi sạch thì họ cũng có thể nhìn thẳng không chớp mắt, chỉ thấy mắt mình bị bẩn thôi.
Quả nhiên, sau khi nghe yêu cầu của tôi, Giải Quan Thành hừ lạnh một tiếng.
"Hừ, tham vọng của cô cũng không nhỏ nhỉ, khuyên cô tốt nhất đừng có ý đồ gì với tôi."
"À vâng vâng vâng."
Tôi bị cái khóa kéo làm cho bốc hỏa, chỉ có thể tranh thủ đáp lời hắn.
"Tất nhiên là tôi không có ý đồ với anh rồi, tôi phải có ý đồ với Trình Tử An chứ."
Hắn không nói gì nữa, lặng lẽ giúp tôi kéo khóa lên, rồi lại lặng lẽ rút lui sau khi hoàn thành nhiệm vụ.
Tuyệt vời.
Tôi nhìn chằm chằm người trong gương.
Không uổng công tôi đã trang điểm tinh xảo cho buổi m/ua sắm hôm nay.
Cái khuôn mặt nhỏ nhắn này.
Cái vóc dáng này.
Tiếc nuối lớn nhất cuộc đời này của tôi chính là không thể tự hôn mình một cái.
Khi bước ra khỏi phòng thử đồ, Giải Quan Thành vẫn còn đang ngẩn người, hoàn toàn không chú ý đến sự xuất hiện của tôi.
Tôi suy nghĩ một thoáng, trên mặt nở một nụ cười thanh thuần, nhẹ nhàng.
"Quan Thành, anh có nhớ em không?"
Tôi hạ giọng, đôi mắt cũng nhu tình tha thiết.
Giải Quan Thành bị giọng nói của tôi kéo về thực tại, nhìn thấy tôi thì sững người một lúc, sau đó không biết nghĩ đến gì, mặt lại bắt đầu nóng bừng lên, nói chuyện cũng có chút lắp bắp.
"Quan Diệu Diệu, cô lại đang giở trò gì thế?"
Tôi tặc lưỡi một cái rồi đứng thẳng người, cảm thán phản diện đúng là phản diện, hoàn h/ồn nhanh thật.
"Thế nào sếp, màn vừa rồi có ra cái chất đó chưa?"
"Hả?"
Giải Quan Thành ngơ ngác chớp mắt, tôi nhìn hắn đầy trìu mến.
"Không sao đâu, thừa nhận đi, hai giây ngẩn ngơ vừa rồi của anh là vì không phân biệt được người đứng trước mặt là em hay là cô ấy, đúng không?"
Biểu cảm của Giải Quan Thành như thể nhìn thấy m/a.
"Cô đang nói nhảm cái gì thế?"
Chậc.
Tôi quen rồi.
Lời của kẻ kiêu ngạo phải nghe ngược lại, hắn chính là nhìn tôi mà nhớ đến Bạch Nhan đấy.
"Không sao đâu sếp, đây không phải lỗi của anh, cũng không phải do tâm trí anh không kiên định, mà là do năng lực nghiệp vụ của em quá giỏi thôi."
Sắc mặt Giải Quan Thành trầm xuống, lại bắt đầu trưng ra bộ mặt phản diện.
Chỉ là bây giờ hắn vừa trầm mặt vừa đỏ mặt, trông lạ lùng vô cùng.
"Đừng nói mấy lời khó hiểu ở đó nữa, trả váy lại đi, váy đỏ không hợp với cô chút nào."
Được.
Không hợp thì không hợp.
Xem tôi này, không biết điều đến mức làm sếp tức đến mức nói lắp rồi.
Nhưng vạn vạn không ngờ tới, cuối cùng chiếc váy đỏ vẫn xuất hiện trong túi m/ua sắm của tôi.
Giải Quan Thành hừ lạnh một tiếng, giọng điệu cứng nhắc.
"Phúc lợi nhân viên thôi đấy, đỡ cho sau này cô lấy lý do ng/ược đ/ãi nhân viên để kiện tôi ra tòa."
"Cảm ơn sếp!"
Chương 16
Chương 8
Chương 20
Chương 20
Chương 12
Chương 10
Chương 19
Chương 19
Bình luận
Bình luận Facebook