Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hơn nữa tôi cũng đã thông suốt rồi, Thẩm Lập chỉ coi tôi là em gái, tôi phải dần dần buông bỏ thứ tình cảm không nên tồn tại này, điều chỉnh lại mối qu/an h/ệ giữa tôi và Thẩm Lập. Dù sao so với tình yêu thì mạng sống vẫn quan trọng hơn, phải không nào?
Thẩm Lập nheo mắt lại, biểu cảm rõ ràng là rất hài lòng: "Vậy muội nói xem muội sai ở đâu?"
"Muội không nên nói Tống Hành Chỉ đẹp trai hơn huynh trước mặt Thanh Hà tỷ."
Tôi nói rồi lắc đầu, mẹ kiếp, vốn dĩ s/ay rư/ợu đã chóng mặt, xe ngựa xóc nảy làm tôi càng choáng váng hơn.
"Vậy Mãn Mãn thực lòng cảm thấy Tống Hành Chỉ đẹp trai hơn ta sao?"
Thẩm Lập hơi cúi đầu, đôi mắt như được nước mưa gột rửa ấy nhìn chằm chằm vào tôi. Trong trẻo, tinh khiết đến mức khiến lời nói dối của tôi không chỗ ẩn nấp.
"Không phải, trong lòng muội, ca ca là người đẹp trai nhất."
Vừa nói, nỗi chua xót kỳ lạ lại dâng lên trong lòng, lần này tôi không kìm được nữa, tôi khóc. Trong làn nước mắt mờ ảo, Thẩm Lập cẩn thận lau sạch vệt nước mắt trên mặt tôi. Tôi cảm nhận được một hơi ấm nơi khóe môi.
Chắc là do tôi say rồi, Thẩm Lập sao có thể làm hành động này với em gái chứ, người trong lòng huynh ấy là Tống Thanh Hà mà. Họ mới là một đôi trời sinh. Vốn dĩ nên là như vậy.
Trong lúc tôi mơ màng còn chút tỉnh táo, Thẩm Lập vén những sợi tóc lòa xòa trên trán tôi, nói gì đó, chưa kịp nghe rõ, tôi đã chìm vào giấc ngủ.
Khi tôi mở mắt ra lần nữa, liền thấy khuôn mặt điển trai của Thẩm Lập. Anh đang bưng một bát th/uốc giải rư/ợu, nhẹ nhàng dùng thìa khuấy đều.
"Tỉnh rồi à? Tỉnh rồi thì uống bát canh giải rư/ợu này đi."
Giọng nói thanh tao hòa cùng tiếng sứ va chạm khẽ khàng. Các chị em ơi, cuộc sống hạnh phúc chẳng qua chỉ thế này thôi!
Lúc này tôi dựa vào cánh tay đang bưng bát của Thẩm Lập, uống bát canh giải rư/ợu huynh ấy đút bên miệng. Trong lòng thì say mê, nhưng mặt ngoài lại không thể hiện ra, không phải không muốn, mà là không dám.
Uống xong, Thẩm Lập lau khóe miệng cho tôi rồi nói: "Chuyện tối qua muội còn nhớ không?"
"Chuyện gì cơ?"
Tôi có chút hoảng lo/ạn, tối qua tôi không lại chọc gi/ận tên này đấy chứ? Hay là tôi đã làm chuyện á/c đ/ộc gì rồi? Không thể nào?
Thẩm Lập mím môi, nhìn tôi hồi lâu. Sau đó không nói một lời, lạnh mặt bước ra khỏi cửa phòng.
Tiêu rồi, Thẩm Lập lại gi/ận rồi. Người đàn ông sáng nắng chiều mưa này! Chúc mừng tôi, lại tiến thêm một bước dài tới cái kết bị đem cho chó ăn.
Vậy rốt cuộc tối qua tôi đã làm gì chứ?
15. Hiện tại tôi lại đang ở Túy Yên Lâu ăn giò heo sốt cùng Tống Hành Chỉ. Chỉ là hôm nay tôi không uống được rư/ợu. Vì lúc tôi gọi rư/ợu, Tống Hành Chỉ đã ngăn lại.
Ngày thường chẳng phải anh ta uống như hũ chìm sao? Hơn nữa kỳ lạ nhất là, món giò heo sốt hôm nay, anh ta chỉ ăn đúng một miếng! Không nói không rằng, không ăn uống, chỉ ngồi đó nhìn tôi với vẻ mặt như đang bị táo bón.
Đến đĩa giò heo thứ hai, tôi không nhịn nổi nữa!
"Có rắm thì mau thả đi!"
Tống Hành Chỉ hiếm khi không gào lại, mà lại hóng hớt ghé sát vào: "Hai người... đến bước nào rồi?"
Cái gì cơ?
"Huynh đừng có nói năng kiểu lấp lửng thế, với ai? Bước nào cơ?"
Tôi lườm Tống Hành Chỉ một cái rồi đẩy anh ta ra, xui xẻo.
"Với Thẩm Lập ấy! Hôm qua huynh ấy bế muội về, muội quên rồi à?"
Tôi phun cả ngụm cơm vào mặt Tống Hành Chỉ, tên này không bị b/ệnh đấy chứ?
Nghe xong lời kể của Tống Hành Chỉ, tôi đại khái đã hiểu. Chính là tôi khen Tống Hành Chỉ đẹp hơn Thẩm Lập trước mặt Tống Thanh Hà, khiến Thẩm Lập không vui nên đã lôi tôi đi. Đây chẳng phải là gh/en sao, hiểu, tôi hiểu hết.
Sau khi phân tích xong cho Tống Hành Chỉ, anh ta cũng hiểu ra. Sau đó anh ta hỏi tôi với vẻ mặt buồn rầu: "Vậy muội nói xem ta thật sự hết hy vọng rồi sao?"
Đúng là đứa trẻ ngốc, nữ chính chỉ có thể là của nam chính thôi. Tôi vỗ vỗ đầu anh ta, thở dài nói: "Ý trời là vậy."
Các bạn ơi, tôi chuẩn bị chuồn đây. Không phải tôi á/c đ/ộc hay gh/en tị, mà là ông trời đang đối đầu với tôi!
Gần đây tôi và Tống Hành Chỉ cứ vô duyên vô cớ gặp Thẩm Lập và Tống Thanh Hà hẹn hò. Hơn nữa tôi luôn vô tình làm Tống Thanh Hà bị thương! Ví dụ như sáng nay, lúc thấy họ, tôi vội vã muốn né tránh thì vô tình giẫm phải bùn lầy bên hồ mà ngã nhào.
Tôi ngã chỉ là chuyện nhỏ, vấn đề là tôi vô tình kéo cả Tống Thanh Hà xuống cùng. Sau khi được Thẩm Lập c/ứu lên, Tống Hành Chỉ bò đến bên tôi nghiến răng nghiến lợi nói: "Thà phá mười ngôi chùa còn hơn phá một cuộc hôn nhân, hại người cuối cùng hại mình, quay đầu là bờ, mau dừng tay lại đi!"
Mặc dù Tống Hành Chỉ nhảy xuống nước c/ứu người khiến tóc dán ch/ặt vào trán, trông rất buồn cười. Nhưng tôi không cười nổi, đến cả Tống Hành Chỉ cũng cho rằng tôi đang hại Tống Thanh Hà, thì Thẩm Lập lại càng không cần phải nói.
Trong nguyên tác, Hứa Mãn Mãn ch*t năm mười chín tuổi. Ngày kia là sinh nhật mười chín tuổi của tôi rồi, ha ha, không sống nổi nữa rồi!
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook