Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
10/08/2026 05:24
Lời này là Lâm Phương kể cho tôi nghe. Khi cô ấy gọi điện nói những chuyện này, giọng điệu đầy vẻ tức gi/ận: “Cậu nghe xem, đó có phải là tiếng người không?”
Tôi im lặng.
Chuyện đã nằm trong dự liệu.
Anh cả chưa bao giờ là người có thể gánh vác trách nhiệm. Từ bé đến lớn, xảy ra bất cứ vấn đề gì, phản ứng đầu tiên của anh ta luôn là đùn đẩy cho người khác.
Nhỏ thì làm vỡ bát đổ cho em gái, thi trượt bảo thầy cô ra đề quá khó, giờ thì làm mất tiền lại bảo “Cha tìm em gái đi”.
Y hệt.
Không thay đổi lấy một dấu chấm câu.
“Thu Ninh, cậu thực sự không về sao?” Lâm Phương hỏi.
“Không về.”
“Cậu biết cha cậu nhập viện không? B/ệnh viêm loét dạ dày chuyển nặng rồi, đang ở b/ệnh viện huyện.”
Tim tôi thắt lại.
Thói quen tám năm không phải muốn bỏ là bỏ ngay được. Nghe đến hai chữ “nhập viện”, phản ứng đầu tiên của cơ thể vẫn là căng thẳng.
Nhưng tôi đã kìm nén bản thân lại.
“Lâm Phương, cậu biết ai đang chăm sóc ông ấy khi nhập viện không?”
“Hình như là bác cả và cô cậu thay phiên nhau.”
“Vậy là ông ấy không phải không có người quản.”
“Nhưng họ cũng có gia đình riêng...”
“Anh cả cũng đã lấy tiền. Anh ấy đi đâu rồi?”
Lâm Phương im lặng.
“Lâm Phương, tớ không về không phải vì tớ h/ận ông ấy. Mà vì tớ biết, chỉ cần tớ về, mọi thứ sẽ chẳng thay đổi. Ông ấy vẫn sẽ nghĩ tớ nên hầu hạ ông ấy, vẫn sẽ để dành tất cả tiền cho con trai, vẫn sẽ nói với người ngoài là tớ hiếu thảo, nhưng quay đầu lại đến một bát cháo cũng chẳng để phần tớ. Tám năm rồi, tớ nhìn rõ mồn một.”
Lâm Phương thở dài: “Tớ hiểu rồi.”
Cúp điện thoại, tôi ngồi trên giường trong căn phòng trọ, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bầu trời khu nhà trọ bị những đường dây điện c/ắt thành từng mảnh nhỏ.
Dưới lầu có người cãi nhau, có đứa trẻ khóc, có tiếng chó sủa.
Lộn xộn, nhưng đó là sự sống.
Tôi cầm điện thoại lên, nhắn cho bác cả một tin:
“Bác cả, chuyện cha nhập viện con đã biết. Con không về, nhưng con gửi năm nghìn tệ về, coi như tấm lòng của con. Con chuyển khoản cho bác, bác giúp con đóng viện phí cho ông ấy.”
Hai phút sau, tiền đã được chuyển đi.
Không phải vì mềm lòng.
Mà là để tự cho bản thân một lời giải đáp.
Người đã hầu hạ tám năm, không thể nói bỏ là lòng dạ sắt đ/á ngay được.
Nhưng quản, cũng chỉ đến thế này thôi--
Tiền, con có thể góp một chút.
Người, con không hầu hạ nữa.
Bác cả nhắn lại: “Đã nhận được. Thu Ninh, bác thay mặt cha con cảm ơn con.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn đó rất lâu.
“Thay mặt cha con cảm ơn con”.
Câu này nghe thật kỳ lạ.
Hầu hạ tám năm, người cha ruột th!t chưa từng nói một lời cảm ơn.
Vậy mà bác cả lại nói.
Tôi đặt điện thoại xuống, đứng dậy rửa một quả táo, dựa vào cửa sổ thong thả ăn.
Quả táo rất ngọt.
Gió ngoài cửa sổ thổi vào, mát rượi.
Mùa thu của thành phố này sắp đến rồi.
Điện thoại lại rung.
Tôi cúi đầu nhìn.
Là số của chính tôi trong tương lai.
Tôi không nghe.
Đây là lần thứ ba rồi, cô ấy gọi ba lần.
Lần đầu nói cho tôi biết kết cục, lần thứ hai nói “cậu làm đúng rồi”, lần thứ ba tôi không muốn nghe nữa.
Bởi vì không cần thiết nữa.
Tôi biết mình đã chọn đúng.
Bất kể tương lai xảy ra chuyện gì, cha có hối h/ận hay không, anh cả có trả tiền hay không, người trong làng bàn tán về tôi thế nào.
Tôi đều không quan tâm nữa.
Điều duy nhất tôi quan tâm là--
Từ nay về sau, cuộc đời của Hà Thu Ninh này, tự tôi quyết định.
Ngoài cửa sổ gió nổi lên rồi.
Tôi ném lõi táo vào thùng rác, đóng cửa sổ, kéo rèm lại.
Ngày mai còn phải đi làm.
Ngày kia cũng vậy.
Nhưng mỗi một ngày, đều là của riêng tôi.
Chương 12
Chương 8
Chương 10
Chương 9
Chương 11
Chương 11
Chương 11
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook