Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Buổi tối hơi lạnh, mặc áo khoác vào rồi hãy ra ngoài, anh đợi em về.”
Bạch Dịch Thần: “Sẽ không về quá muộn đâu.”
Từ Bách nhìn bóng lưng Bạch Dịch Thần khuất hẳn, chút tâm trí nấu nướng cũng chẳng còn. Anh cởi tạp dề, ngồi phịch xuống ghế sofa, hồi lâu sau mới nhớ ra phải đặt đồ ăn ngoài cho mình.
-
Ở một diễn biến khác, Bạch Dịch Thần đến quán bar nơi Thiện Thủy làm việc.
“Biết cậu sẽ đến nên tớ đã chuẩn bị sẵn loại rư/ợu cậu thích nhất rồi đây.” Thiện Thủy cười chào đón, đẩy vài ly rư/ợu trước mặt cậu, nheo mắt hỏi: “Nói xem nào, rốt cuộc cậu cảm thấy thế nào về Từ Bách?”
“Cậu thích anh ta không?”
Bạch Dịch Thần mỉm cười: “Tất nhiên là thích rồi, nếu không sao tớ lại cho phép anh ấy ở nhà mình lâu như vậy, lại còn đồng ý lời tỏ tình của anh ấy chứ.”
Thiện Thủy gật đầu: “Thế thì tốt, tớ còn tưởng cậu bị tiền bạc làm mờ mắt rồi cơ.”
Bạch Dịch Thần lắc đầu: “Yên tâm đi, tớ sẽ không bao giờ để mình phải chịu thiệt đâu.”
Thiện Thủy thở phào gật đầu, tất cả cũng tại mấy chiêu trò của hai chú cháu nhà kia, khiến cậu suýt quên mất Bạch Dịch Thần vốn chẳng phải người chịu để bản thân chịu uất ức. Nếu không phải do cậu ngầm cho phép, thì tất cả những chuyện này có lẽ đã chẳng xảy ra.
Bạch Dịch Thần nâng ly rư/ợu trước mặt lên uống: “Không tệ, tay nghề có tiến bộ đấy.”
Thiện Thủy: “Tất nhiên rồi.”
Bạch Dịch Thần nhìn Thiện Thủy đang loay hoay với mấy chai rư/ợu, nhìn một hồi thì chân mày nhíu ch/ặt: “Thiện Thủy, cậu có gì đó không ổn.”
“Đây là... đá/nh dấu sâu?”
đá/nh dấu sâu khác với đá/nh dấu tạm thời, nó sẽ khắc ghi tin tức tố của Alpha vĩnh viễn vào cơ thể Omega.
Bạch Dịch Thần ngửi thấy trên người Thiện Thủy có mùi thảo mộc, nồng độ đậm đến mức gần như lấn át cả tin tức tố gốc của cậu, tuyệt đối không thể là đá/nh dấu tạm thời.
“Là tên Phó Xuyên đó à? Hai người ở bên nhau rồi? Sao chuyện lớn thế này mà cậu không nói với tớ?” Bạch Dịch Thần đầy vẻ bất mãn.
Lúc trước Nhạc Nhạc nói tương lai hai người họ sẽ ở bên nhau, nhưng vấn đề là lời Nhạc Nhạc nói bây giờ chẳng đáng tin chút nào.
Thiện Thủy: “Tớ thấy mình giống tình nhân của anh ta hơn.”
Bạch Dịch Thần lộ vẻ khó hiểu: “Hả?”
Thiện Thủy ngập ngừng: “Lần trước anh ta vô tình đá/nh dấu tạm thời tớ xong cứ đòi chịu trách nhiệm... ừm... rồi cứ chiếm tiện nghi của tớ, lừa tớ lên giường mãi.”
“Quan trọng là anh ta chỉ nghĩ đến bản thân mình, lần nào cũng như phát đi/ên vậy.”
“Rồi mấy hôm trước tiến sĩ Tống gửi th/uốc ức chế cho anh ta, bảo là có một thời kỳ thích ứng...”
Giới tính AO khác nhau, tác dụng phụ của th/uốc ức chế cũng khác nhau. Tác dụng phụ của Phó Xuyên tương tự như kỳ nh.ạy cả.m của Alpha, anh ta trở nên bám người, nóng nảy, dễ cáu gắt và khao khát sự vỗ về của Omega.
Anh ta lấy cớ vượt qua thời kỳ thích ứng để ép Thiện Thủy sống chung, sau khi đá/nh dấu sâu thì cầu hôn cậu. Thiện Thủy sợ quá bỏ chạy, Phó Xuyên đuổi theo...
Qua lại mấy hiệp, Thiện Thủy đành chịu thua, chỉ có thể quay về bên cạnh Phó Xuyên.
Thiện Thủy cam chịu: “Cảm giác như tớ thực sự không thoát khỏi lòng bàn tay anh ta rồi.”
Bạch Dịch Thần gi/ận dữ nắm ch/ặt tay: “Cậu không thích anh ta? Anh ta cưỡng ép đá/nh dấu sâu cậu là phạm pháp đấy, yên tâm, tớ sẽ giúp cậu tống anh ta vào tù.”
“Không có, ban đầu tớ thấy anh ta khó chịu quá nên chủ động đề nghị đá/nh dấu sâu,” Thiện Thủy mếu máo, “Nhưng kỹ thuật của anh ta tệ thật sự...”
Bạch Dịch Thần: “Cái gì???”
Thiện Thủy: “Thật sự tệ lắm, chẳng hiểu sao thời kỳ thích ứng của anh ta dài thế, đến giờ vẫn chưa kết thúc. Ngày nào đi làm về tớ cũng phải qua nhà giúp anh ta.”
“Lần nào tớ cũng đ/au muốn ch*t, may mà ban ngày tớ lấy cớ đi làm, nếu không thì anh ta chẳng tha cho tớ đâu.”
“Thần Thần, tớ thật sự khổ quá mà.”
“Nhưng mà qua bao nhiêu lần thì cũng có tiến bộ, dịu dàng hơn lúc đầu nhiều rồi.”
Đó coi như là động lực duy nhất khiến cậu kiên trì đến giờ.
“Đúng rồi Thần Thần, thời kỳ thích ứng của cậu kết thúc chưa?”
“Tớ nghe tiến sĩ Tống bảo thời kỳ thích ứng của Omega tương tự như kỳ phát tình, Từ Bách có giúp cậu vượt qua không?”
“Cậu bây giờ vẫn ổn chứ?”
Bạch Dịch Thần nghe xong thì ch*t lặng, thời kỳ thích ứng còn có thể vượt qua bằng cách đó sao?
Vậy cái cách cậu cắn răng chịu đựng bấy lâu nay là gì?
Là do cậu giỏi chịu đựng sao?
Bạch Dịch Thần khẽ nhíu mày, uống liền mấy ly rư/ợu giải sầu, xắn tay áo lên để lộ cánh tay mình.
Trên đó có một vết kim châm nhỏ xíu, là dấu vết tiêm th/uốc ức chế để lại.
Tuyến thể của cậu đặc biệt, một lần đá/nh dấu tạm thời tuy có thể giảm bớt phần lớn nỗi đ/au nhưng vẫn chưa đủ, thế nên ngày hôm sau cậu lại phải tiêm thêm một mũi ức chế.
Thiện Thủy thì thầm: “Từ tiên sinh trông vạm vỡ khỏe mạnh thế kia... chẳng lẽ lại không được?”
Bạch Dịch Thần: “Tớ cũng nghi ngờ như thế.”
Nếu không phải nhìn thấy anh có phản ứng thì cậu thật sự đã định đưa anh đi khám bác sĩ rồi.
Vậy mà rõ ràng là đã cương lên rồi, thế mà vẫn cứ cố chịu đựng.
Chương 9
Chương 8
Chương 12
Chương 9
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook