Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Từ Tùng lại chuyển ánh nhìn sang Từ Hữu Lạc, đ/è nén cơn gi/ận: "Nhạc Nhạc, con nói đi."
Từ Hữu Lạc nuốt nước bọt, như thể vừa đưa ra một quyết định tày trời, lí nhí nói: "Chú... chú ạ."
Từ Tùng cảm thấy nghẹn ứ trong lòng. Anh chỉ muốn ra ngoài tận hưởng thế giới hai người vài ngày, vậy mà mới đi có mấy ngày, em trai gọi anh là chú, con trai ruột cũng gọi theo là chú.
Được, thật sự là quá được rồi!
Từ Tùng hít sâu một hơi, quay đầu dịu giọng nói với Bạch Dịch Thần: "Anh Bạch, có thể phiền cậu tránh mặt một chút được không? Tôi muốn nói chuyện riêng với hai thằng nhóc này."
"Chuyện này... được thôi." Bạch Dịch Thần nhìn hai đứa trẻ, sau đó đứng dậy quay về phòng ngủ.
Cánh cửa phòng ngủ vừa đóng lại, Từ Tùng lập tức đứng dậy, xách Từ Hữu Lạc lên như xách gà con, rồi vỗ nhẹ vào mông nhóc hai cái.
Từ Tùng đá/nh không hề mạnh, chỉ là trông có vẻ dọa người.
Hiểu con không ai bằng cha, Từ Tùng vừa đá/nh vừa nói với Từ Bách nhỏ: "Con tưởng nó thực sự có lòng tốt, thực sự muốn giúp con theo đuổi người ta sao?"
"Đó đều là cái cớ của nó cả!"
"Nó là vì bản thân tham ăn đồ ngọt người ta làm đấy!"
"Nó chẳng qua chỉ muốn tiện đường ăn bánh ngọt thôi!"
"Nói cho cùng, chính là muốn mượn danh nghĩa giúp con để tiện bề ăn bánh ngọt mỗi ngày!"
Không trách Từ Tùng nghĩ như vậy, chưa kể sự thật đúng là như thế, mà chỉ riêng biểu hiện thường ngày của Từ Hữu Lạc cũng đủ khiến anh phải nghi ngờ.
Từ lần đầu tiên nếm được vị ngọt, nhóc đã đi/ên cuồ/ng mê mẩn hương vị này, không cho kẹo ăn là khóc, dỗ thế nào cũng không xong.
Tháng trước, ông Lâm nhà bên mừng thọ tám mươi, trên bàn tiệc bày chiếc bánh kem mừng thọ tinh xảo, nhóc tranh thủ lúc người lớn đang bận xã giao, lén bò tới đào ăn mất hơn nửa, cuối cùng bị bắt quả tang tại chỗ với khuôn mặt dính đầy kem.
Còn trước khi nghỉ hè ở trường mẫu giáo, viện trưởng đặc biệt chuẩn bị cho mỗi bé một chiếc cupcake làm quà nhỏ, nhóc tranh thủ lúc mọi người đang xếp hàng nhận quà, lén lút lẻn vào góc lưu trữ, ăn tr/ộm mất mấy phần bánh của người khác, làm cho mấy đứa trẻ khác bật khóc tại chỗ.
Còn trước đó nữa, m/ua cho nhóc một hũ kẹo trái cây, cố ý giấu trên ngăn tủ cao nhất, nhóc bê ghế nhỏ chồng lên rồi leo lên, suýt chút nữa thì ngã từ trên ghế xuống, may mà phát hiện kịp thời.
Nhóc còn từng nói dối anh rằng bố nhỏ của nhóc muốn ăn, bảo anh m/ua bánh...
Những sự việc tương tự như vậy, đếm không xuể.
Từ Hữu Lạc uất ức khóc lóc: "Oa hu hu hu~ không phải ạ, không phải như thế đâu, chú nhỏ ơi~
"Hu hu hu~"
Nhóc bị xách lên không thể động đậy, chỉ có thể nghiêng đầu, đôi mắt đẫm lệ nhìn về phía Từ Bách nhỏ, ánh mắt ấy như đang nói, chú nhỏ ơi, chú mau c/ứu cháu với!
Từ Bách nhỏ chớp chớp mắt, như muốn nói, chú cũng lực bất tòng tâm.
Nếu là dáng vẻ bình thường, một mình anh có thể đá/nh mười người như anh trai mình, nhưng bây giờ, anh trai anh một mình có thể đá/nh mười đứa trẻ.
Sau khi đá/nh tượng trưng vài cái vào mông Từ Hữu Lạc, Từ Tùng vẫy tay gọi Từ Bách nhỏ, giọng điệu không mấy thiện cảm: "Con qua đây."
Từ Bách nhỏ lập tức cảnh giác lùi lại: "đá/nh nó rồi còn muốn đá/nh con nữa sao?"
Từ Tùng nhướng mày hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ con không đáng bị đá/nh sao?"
Đúng lúc này, Bạch Dịch Thần nghe thấy tiếng động ngoài cửa không ổn, đẩy cửa bước ra.
Từ Hữu Lạc đang lén lau nước mắt trong góc thấy Bạch Dịch Thần như thấy c/ứu tinh, nhóc chạy tới ôm lấy đùi cậu khóc lóc, nước mắt lau hết lên ống quần cậu: "Hu hu hu, bố ơi, ông chú x/ấu xa không quen biết này b/ắt n/ạt con."
"Chú ấy không những đá/nh mông con, chú ấy còn muốn đá/nh mông anh nữa."
Bạch Dịch Thần lập tức che chở hai nhóc sau lưng, ánh mắt nhìn Từ Tùng mang theo vài phần trách móc, giọng điệu ôn hòa nhưng kiên định: "Anh Từ, sao anh có thể b/ắt n/ạt trẻ con chứ?"
Trẻ con đáng yêu như vậy, chúng có thể gây ra lỗi lầm kinh thiên động địa gì cơ chứ?
Từ Bách nhỏ vội vàng kéo vạt áo Bạch Dịch Thần, nhỏ giọng khuyên nhủ: "Bố ơi, tuy chú Từ tính khí không tốt, nhưng dù sao chú ấy cũng là chú ruột của con mà, bố đừng trách chú ấy."
Từ Tùng lập tức nổi trận lôi đình, tức đến mức muốn hét lên với Từ Bách: Em trai?
N/ão cậu hỏng rồi à?
Cứ thế hùa theo thằng cháu nhỏ của cậu mà nghịch ngợm sao?
Từ Tùng quát lớn: "Từ Hữu Lạc, con nói xem, rốt cuộc con là con trai của ai!"
Từ Hữu Lạc không nói gì, tiếp tục nép sát vào người Bạch Dịch Thần.
Từ Bách nhỏ thấy vậy, chậm chạp di chuyển đến trước mặt Từ Tùng, thân mình hơi r/un r/ẩy, rụt rè lên tiếng: "Chú Từ ơi, con biết chú có thể sẽ không tin..."
"Nhưng chúng con thực sự là con tương lai của em trai chú đấy ạ."
Từ Tùng mặt mày đen kịt, nắm ch/ặt tay, cười lạnh một tiếng: "Hừ."
Anh nghiến răng nghiến lợi, giọng nói rít qua kẽ răng: "Tôi tin,"
"Tôi tin,"
"Tôi tin quá đi chứ!"
Từ Tùng cố gắng kiểm soát cảm xúc của mình, cuối cùng hỏi họ: "Hai đứa thực sự không đi theo tôi?"
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook