Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Từ Hữu Lạc vỗ vỗ vai Từ Bách nhỏ, hạ giọng khen ngợi: "Gọi hay lắm."
Từ Bách nhỏ gật đầu: "Ừm."
-
Lục Cẩn nghi ngờ nhìn anh, tiếp tục hỏi: "Vài năm sau là bao lâu?"
"Ừm..." Bạch Dịch Thần rơi vào thế khó, có cần giải thích cho anh ta nghe một lần không nhỉ?
Thiện Thủy là người bạn mà cậu có thể tùy ý trò chuyện, Thiện Thủy cũng sẽ tin những gì cậu nói.
Nhưng trước mặt Lục Cẩn, cậu không muốn để đối phương xem mình là kẻ ngốc, nhất là khi Lục Cẩn lại là một người theo chủ nghĩa duy vật kiên định.
Từ Hữu Lạc bước những bước chân nhẹ nhàng đến bên cạnh Bạch Dịch Thần, gọi một tiếng "bố" vô cùng trong trẻo.
"Bố ơi, chú này là ai thế ạ?"
Bạch Dịch Thần: "Là bạn học cấp ba của bố, học rất giỏi, là bác sĩ nhi khoa, trước đây làm ở b/ệnh viện thành phố X, giờ vừa mới chuyển đến đây."
"Bố gọi chú ấy đến để khám sức khỏe cho anh con."
Từ Hữu Lạc nói với Lục Cẩn: "Chào chú Lục ạ."
Giọng Lục Cẩn vô thức trầm xuống, nói với Nhạc Nhạc: "Chào nhóc."
"Hai đứa ra ngoài chơi một lát đi, chú có chuyện muốn nói với bố nhỏ của các con."
Sau khi bọn trẻ đi khỏi, Lục Cẩn nhìn Bạch Dịch Thần, mang theo chút tức gi/ận nói: "Mối qu/an h/ệ của chúng ta bây giờ đã đến mức cậu kết hôn sinh con, con cái lớn thế này rồi mà cũng không nói cho tôi biết một tiếng sao?"
Anh cảm nhận được một sự phản bội sâu sắc.
-
Lục Cẩn và Bạch Dịch Thần là bạn cùng bàn suốt ba năm cấp ba, cũng là những người bạn thân thiết nhất thời học sinh.
Sau đó Lục Cẩn đỗ vào một trường đại học y ở nơi khác, rồi vào b/ệnh viện làm việc, vô cùng bận rộn. Thiếu niên ngây ngô từng cùng cậu cười đùa năm nào nay đã trở thành một trưởng khoa nhi của b/ệnh viện.
Còn Bạch Dịch Thần cũng như ước mơ thuở nào, mở một tiệm bánh, mỗi ngày đều làm những chiếc bánh ngon lành.
Tuy liên lạc giữa hai người so với trước đây đã nhạt dần, nhưng mỗi khi ai có chuyện trọng đại đều sẽ thông báo cho đối phương.
Lễ tết hay sinh nhật cũng đều hỏi thăm nhau.
Lục Cẩn nhớ lại thuở ban đầu: "Tôi còn tưởng chúng ta là bạn bè."
Bạch Dịch Thần chân thành gật đầu: "Chúng ta chính là bạn bè mà."
Lục Cẩn: "Cậu mang th/ai cũng không nói cho tôi."
Bạch Dịch Thần chớp chớp mắt: "Tôi nói bọn trẻ xuyên không từ tương lai tới, cậu tin không?"
Lục Cẩn: "Cậu còn định lừa tôi sao?"
Bạch Dịch Thần: "Là thật đấy."
Lục Cẩn: "Cậu lấy chuyện hoang đường thế này ra để lừa tôi à?"
Bạch Dịch Thần: "Có xét nghiệm DNA mà."
Lục Cẩn: "Không tin."
Bạch Dịch Thần nhắm mắt lại một chút, sau đó chỉ vào Từ Bách nhỏ đang ở không xa nói: "Đó chính là đứa trẻ tôi nói bị giai đoạn miệng mồm, hôm qua còn bị sốt đấy."
Lục Cẩn gật đầu bất mãn: "Ừm, cậu còn lừa tôi là con nhà bạn."
Bạch Dịch Thần: "..."
Lục Cẩn: "Chồng cậu đâu?"
Bạch Dịch Thần theo bản năng đáp: "Tôi không có chồng."
Lục Cẩn nhìn cậu với ánh mắt phức tạp, nói: "Cậu vất vả rồi."
Thảo nào lúc trước lại giấu anh, hóa ra là gặp phải tên Alpha cặn bã.
Trong đầu anh lập tức tự dựng lên một vở kịch cẩu huyết.
Bạch Dịch Thần há miệng, cuối cùng cũng không biết nên giải thích thế nào, đành bất lực nói: "Bố của bọn trẻ đang đi công tác."
So với việc bị Alpha cặn bã bỏ rơi phải một mình nuôi con, thì tình huống kết hôn sinh con bình thường nhưng không nói cho Lục Cẩn biết khiến cậu dễ chấp nhận hơn.
Nhưng Lục Cẩn không nghĩ vậy, anh không thể chấp nhận được.
Lục Cẩn: "Vậy tại sao cậu phải lừa tôi? Chuyện này có gì mà phải giấu tôi chứ?"
Bạch Dịch Thần: "Xin lỗi, là lỗi của tôi, vậy nên có thể khám b/ệnh cho bọn trẻ trước được không?"
-
Lục Cẩn làm một cuộc kiểm tra đơn giản cho Từ Bách nhỏ, trong quá trình đó luôn quan sát hành vi của anh.
Đứa trẻ này nghe lời hơn hầu hết những đứa trẻ anh từng khám, cũng không cắn phá lung tung.
Hoàn toàn không có bất kỳ biểu hiện nào của giai đoạn miệng mồm.
Khoang miệng cũng phát triển rất tốt.
Lục Cẩn khẽ hỏi: "Nhóc con, khi nào thì cháu muốn cắn đồ vật?"
Từ Bách nhỏ: "Ừm..."
"Thực ra con không có cắn bậy."
Lục Cẩn: "Vậy sao bố nhỏ của cháu lại nói cháu luôn cắn cậu ấy?"
Từ Bách nhỏ ấp úng: "Con, con, chỉ, chỉ cắn cậu ấy..."
Lục Cẩn: "Tại sao vậy? Là vì cảm thấy rất an toàn khi ở bên cạnh bố sao?"
Từ Bách nhỏ cúi đầu, lí nhí: "Vâng."
Lục Cẩn: "Cháu rất thích bố sao?"
Từ Bách nhỏ gật đầu khẳng định: "Rất thích ạ."
Lục Cẩn nhìn anh từ trên xuống dưới, nheo mắt, ẩn ý nói: "Nhóc con này..."
Từ Bách nhỏ lập tức căng thẳng, làm sao vậy? Anh đóng giả không giống một đứa trẻ sao?
Lục Cẩn: "Nhóc con này, cũng ngoan phết đấy."
"Chú hỏi cháu câu cuối cùng, đại bố của cháu đối xử với Dịch Thần thế nào?"
Chương 7
Chương 18
Chương 8
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook