Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Từ Hữu Lạc thức trắng đêm để lập ra một kế hoạch, ngày hôm sau, nhóc mang vẻ mặt nghiêm túc, ngồi ngay ngắn đối diện với Từ Bách.
Ly sữa trước mặt nhóc bị nhóc uống ra cái khí chất của trà đạo, trông chẳng khác nào một vị lãnh đạo nhỏ tuổi.
Từ Hữu Lạc: "Chú nhỏ, chú đồng ý với kế hoạch của con đi, dù nó thất bại hay thành công thì đều có lợi cho chú mà."
Từ Bách: "Chú có thể chủ động đi chào hỏi anh ấy, không cần cháu giúp."
Từ Hữu Lạc vặn lại: "Tất nhiên chú có thể chủ động giao tiếp."
"Nhưng chú có dám không?"
"Đợi chú chủ động thì không biết phải chờ đến năm nào tháng nào nữa."
"Chú..." Từ Bách không cãi lại được, anh hỏi: "Vậy cháu dùng cách gì để khiến anh ấy tin cháu là con trai tương lai của anh ấy?"
Từ Hữu Lạc: "Bằng chứng thuyết phục nhất chính là xét nghiệm ADN."
"Con có thể giả vờ làm đứa trẻ đi lạc để bố Bạch bế con, nhân cơ hội đó nhổ vài sợi tóc trên đầu anh ấy."
"Hơn nữa, trong cuốn sổ nhỏ trong phòng ngủ của chú có ghi đấy, cuối mỗi tháng bố của anh Bạch đều đến thăm anh ấy, chính là ngày mai."
Từ Bách nhướng mày: "Sổ gì cơ?"
Từ Hữu Lạc nhận ra mình lỡ lời, dùng hai bàn tay nhỏ bịt ch/ặt miệng lại, tự động tắt tiếng.
Từ Bách: "Sao cháu lại lục lọi đồ đạc của chú nữa rồi?"
Từ Hữu Lạc lí nhí: "Chú đã đi theo dõi người ta rồi, con lục đồ của chú thì đã sao nào."
"Hơn nữa cuốn sổ đó cứ bày ra đó..."
Nhóc chột dạ nói: "Con còn tưởng là xem được cơ."
Từ Bách tự bào chữa: "Chú không có theo dõi anh ấy, chú còn chẳng biết nhà anh ấy ở đâu."
"Chú chỉ là đứng đợi ở những nơi anh ấy hay xuất hiện, cầu may xem có gặp được anh ấy không thôi."
"Ví dụ như tiệm bánh, và cái công viên nơi anh ấy hay nhặt mèo nhặt chim..."
Từ Hữu Lạc nhớ lại những bức ảnh đó, đúng là phần lớn đều chụp ở ngoài trời, nhưng rõ ràng cũng có những tấm chụp bên ngoài khu chung cư của anh Bạch mà.
Từ Hữu Lạc: "Vậy sao chú biết sở thích của anh Bạch?"
Từ Bách: "Có một lần phòng tập liên hoan ở một nhà hàng, chú thấy anh ấy đang xem mắt ở đó..."
Anh luôn cảm thấy mình và Bạch Dịch Thần có duyên, nếu không thì tại sao ông trời lại cho anh gặp anh ấy hết lần này đến lần khác?
Kể từ khi phát hiện địa điểm xem mắt của Bạch Dịch Thần, nơi anh cầu may lại có thêm một chỗ. Thời gian đó, hầu như bữa nào anh cũng đến nhà hàng đó ăn, tất nhiên không phải bữa nào cũng đụng mặt anh ấy.
Đôi khi bạn bè của Bạch Dịch Thần sẽ đi cùng anh ấy, sau khi đối tượng xem mắt rời đi, họ còn ngồi lại trò chuyện một lúc.
Từ Bách trích xuất được những thông tin mình muốn từ hàng tá cuộc đối thoại của họ và ghi chép lại.
Từ Hữu Lạc tổng kết: "Vậy ra chú là một tên cuồ/ng nghe lén."
Từ Bách: "..."
"Tóm lại, cháu không được lục lọi đồ của người khác."
Từ Hữu Lạc: "Chú đồng ý với kế hoạch của con đi, con sẽ không lục nữa."
Từ Bách thở dài: "Được thôi."
Dù sao thì mưu kế của đứa cháu nhỏ cũng sẽ sớm bị vạch trần thôi, đến lúc đó anh mang đứa bé đến xin lỗi, chắc cũng có thể bắt chuyện được với Bạch Dịch Thần...
Chắc là vậy...
____
Ngày hôm sau, Từ Hữu Lạc bảo Từ Bách đưa nhóc đến con đường bắt buộc phải đi qua của bố Bạch để phục kích. Vừa hay gặp đúng lúc bố Bạch đang đi đến một tiệm c/ắt tóc.
Đáng tiếc là bố nhỏ từng bảo với nhóc, tóc đã c/ắt rồi thì không thể làm mẫu xét nghiệm ADN được, nếu không nhóc đã lẻn vào đó nhặt đại một nắm tóc dưới đất rồi.
Từ Hữu Lạc đeo khẩu trang, đứng ở cửa đợi bố Bạch đi ra, Từ Bách trốn ở chỗ tối.
Bố Bạch vừa bước ra, Từ Hữu Lạc liền lao tới níu lấy ống quần ông.
"Ông ơi, con muốn được bế."
Bố Bạch: "Nhóc con, sao cháu lại ở đây?"
Từ Hữu Lạc: "Bố bảo con đợi ở đây ạ."
Cái phụ huynh vô trách nhiệm nào đây? Lại để một đứa trẻ ở đây một mình như thế. Bố Bạch thầm m/ắng trong lòng.
Bố Bạch bế đứa trẻ lên, vừa định giáo huấn vài câu là không được nói chuyện với người lạ, không được để người lạ bế bừa bãi, thì đột nhiên cảm thấy đ/au nhói trên đầu.
Đứa trẻ trong lòng nhổ tóc ông rồi nhảy xuống, hét lớn: "Ông ơi, con thấy người nhà con rồi, con đi trước đây."
Bố Bạch vừa ngẩng đầu lên thì đứa trẻ đã biến mất không dấu vết. Ông ôm đầu hét lớn giữa phố: "Con nhà ai đây?"
"Đứa trẻ ranh này ở đâu ra thế!"
Những sợi tóc tội nghiệp ít ỏi của ông ơi!
Ở một góc phố, Từ Hữu Lạc nắm ch/ặt nắm tóc trong tay, cười đắc thắng với Từ Bách.
-
Ngày hôm sau, Từ Bách tiếp tục đưa cháu nhỏ đi phục kích Bạch Dịch Thần.
Họ trốn sau một cái cây lớn trước tiệm bánh Vân Đóa.
Cháu nhỏ vừa thấy Bạch Dịch Thần xuất hiện liền chạy tới gọi bố, gọi to đến mức.
"Bố ơi,"
"Bố ơi,"
"Bố ơi!"
Tim Từ Bách như muốn nhảy ra khỏi lồng ngựk.
Anh nhìn thấy Bạch Dịch Thần bế cháu trai của mình lên,
Anh nhìn thấy Bạch Dịch Thần hôn lên má cháu trai của mình.
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook