Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trên mặt bàn chất một chồng dày, đều là kết quả thanh toán trong mấy tháng qua.
Trong triều đình bị lôi ra tổng cộng mười bảy tên gian tế.
Quan chức cao nhất là Thị lang, thấp nhất cũng là lục phẩm.
Lần theo manh mối trên người bọn chúng, lại quét sạch các cứ điểm của dư nghiệt tiền triều tại ba nơi Thanh Châu, Ung Châu, Lạc Thành.
Ta đích thân dẫn đội, nhổ tận gốc, không chừa lại một tên.
Mà hôm nay, chính là ngày hành hình Triệu Nguyên Hoán và Trần Viễn cùng những kẻ khác.
Hoàng đế lật xem từng tập hồ sơ này, đặt trên ngự án, im lặng hồi lâu.
“Hoàng tỷ, vất vả rồi.”
“Chiêu Hoa nó......”
Những lời còn lại, khi chạm phải ánh mắt lạnh lùng của ta, liền tan biến.
Đã chẳng còn gì để nói nữa rồi.
Phủ vẫn như cũ, ta đứng ở cửa một lúc lâu, vừa định bước vào thì Tuế Hà đón ra, thần sắc có chút khác lạ.
“Điện hạ......”
“Nói đi.”
“Quận chúa, nàng tỉnh rồi.”
Tay đang tháo áo choàng của ta khựng lại, ta nhấc chân đi về phía Nam viện.
Chiêu Hoa quả thực không ch*t.
Mũi tên kia chỉ cắm vào th!t nửa tấc, không hề chạm đến tâm mạch.
Chỉ có ta ra tay trước, mới có thể giữ được tính mạng cho nó.
Một kẻ không biết sống ch*t thế nào, đối với Triệu Nguyên Hoán mà nói, chỉ là một quân cờ bỏ đi.
Sau khi hỗn chiến bắt đầu, ta liền sai người thừa lo/ạn mang Chiêu Hoa đi c/ứu chữa.
Lại sai người ngày ngày canh giữ, thang th/uốc không dứt, cứ hai ngày thái y lại đến chẩn lại một lần.
Nó nằm suốt hai tháng trời.
Trong hai tháng này, ta chưa từng đến thăm nó lấy một lần.
Tuế Hà từng thăm dò hỏi vài lần, ta đều nói “đợi nó tỉnh rồi hãy nói”, thế là Tuế Hà không hỏi nữa.
Chỉ ngày ngày chăm lo thang th/uốc ở Nam viện.
Cần thay thì thay, cần thêm thì thêm, còn tỉ mỉ hơn trước vài phần.
Ta đi đến cửa phòng, qua cánh cửa mở hờ, nhìn thấy Chiêu Hoa tựa đầu giường.
Nó g/ầy đi rất nhiều.
Th!t trên má hóp lại, xươ/ng gò má hơi nhô lên, làm nổi bật đôi mắt to bất thường.
Ta đẩy cửa bước vào.
Chiêu Hoa nghe thấy động tĩnh ngẩng đầu lên, nhìn thấy là ta, cả người cứng đờ trong chốc lát.
Nước mắt không báo trước trào ra, từng chuỗi từng chuỗi rơi xuống, đ/ập vào mặt chăn thấm thành những chấm nhỏ sẫm màu.
“Mẫu thân.”
Nó gọi một tiếng, giọng khản đặc vô cùng.
Ta không nói gì, đi đến trước giường, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
Chiêu Hoa r/un r/ẩy vươn tay, nắm ch/ặt lấy tay áo ta như hồi nhỏ, đ/ốt ngón tay trắng bệch, dường như sợ chỉ cần buông tay là ta sẽ biến mất.
Nó khóc đến mức không nói nên câu trọn vẹn, chỉ có thể đ/ứt quãng thốt ra từng chữ.
“Con sai rồi, con thực sự biết sai rồi.”
“Con không nên tr/ộm binh phù, không nên đi theo hắn, không nên nói những lời đó dưới chân thành.”
“Hắn lừa con, từ đầu đến cuối hắn đều lừa con.”
“Mẫu thân, người đá/nh con, m/ắng con đi...... người đừng không cần con......”
Chiêu Hoa khóc đến mức cả người r/un r/ẩy.
Khắp mặt đầy vết lệ, như một chú chim non bị mưa làm ướt lông, liều mạng rúc vào bên cạnh ta.
Thế nhưng ta chỉ mặc kệ nó nắm lấy tay áo mình khóc một lúc, rồi bình thản gạt những ngón tay của nó ra khỏi tay áo.
Chiêu Hoa sững sờ.
Nó ngẩng đầu nhìn ta, hốc mắt vẫn đỏ, nước mắt treo trên hàng mi chực rơi xuống.
“Chiêu Hoa, hôm nay con nói con biết sai rồi, ta tin con là thật lòng.”
“Dù sao đến nước này rồi, nếu còn không biết sai, thì không chỉ đơn giản là ng/u xuẩn nữa.”
“Nhưng trên đời này có những việc, không phải cứ một câu biết sai là có thể lật qua được.”
Ta xoay người đi về phía cửa.
Chiêu Hoa ở phía sau gọi với theo đầy nghẹn ngào.
“Người không cần con nữa sao? Lần trước người cũng nói không cần con nữa, nhưng người vẫn c/ứu con, người vẫn giữ lại mạng sống này cho con.”
Ta dừng bước, không quay đầu lại.
“Ta c/ứu con, là vì con là con gái của ta, trên người con chảy dòng m/áu của ta, ta không ra tay gi*t con được.”
“Nhưng điều đó không có nghĩa là ta sẽ tha thứ cho con.”
“Sự tùy hứng của con, suýt chút nữa đã khiến quốc gia lật đổ, dân chúng lầm than.”
“Chiêu Hoa, làm sai chuyện, thì phải trả giá, cái giá này không phải cứ quỳ trước mặt ta khóc một trận là có thể xóa bỏ.”
Ta đẩy cửa, bước ra ngoài.
Phía sau truyền đến tiếng khóc kìm nén, nhưng ta không hề quay đầu lại.
Lại qua hơn nửa tháng, cơ thể Chiêu Hoa đã khá hơn.
Nó đã có thể xuống giường đi lại, th!t trên mặt cũng đã nuôi lại được chút ít, không còn g/ầy đến biến dạng như lúc mới tỉnh.
Nó ngày nào cũng đến đứng ở cửa thư phòng, không dám vào, chỉ qua hành lang cửa mà ngó nghiêng nhìn ta.
Nếu bị ta bắt gặp, nó liền cúi đầu, xoắn ngón tay gọi một tiếng mẫu thân.
Mỗi lần ta chỉ ừ một tiếng, rồi bước đi.
Lại qua hai tháng nữa, cơ thể nó hoàn toàn khỏe mạnh.
“Xe ngựa chuẩn bị xong chưa?”
“Chuẩn bị xong rồi, ở cửa sau.”
Tuế Hà gật đầu, nàng muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng cũng chẳng nói gì.
Chương 9
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 88
Bình luận
Bình luận Facebook