Công ty phá sản nợ 50 vạn, họ hàng chặn liên lạc, mẹ chồng nhặt rác 6 năm trả nợ giúp tôi. Năm nay tôi mua nhà, bố mẹ đẻ tìm đến tận cửa: Em trai con cưới vợ cần 120 vạn, con làm chị phải lo liệu!

Đúng vậy, khổ tận cam lai rồi. Sau này bố mẹ có gọi cho tôi vài lần, giọng điệu mềm mỏng hơn nhiều, không còn nhắc đến chuyện nhà cửa nữa, chỉ hỏi thăm đầy thận trọng, rồi vòng vo kể lể việc Thẩm Hạo mất việc, bạn gái chia tay, gia đình đang gặp khó khăn. Tôi nghe mà lòng không chút gợn sóng. Phí phụng dưỡng cần đưa, tôi sẽ chuyển đúng hạn, không thêm một xu. Đó là nghĩa vụ pháp luật quy định, cũng là giới hạn cuối cùng tôi vạch ra cho chính mình. Thẩm Hạo vì chuyện lái xe s/ay rư/ợu và mất việc mà suy sụp một thời gian dài, nghe nói giờ đã đi làm thuê ở nơi khác, còn cụ thể thế nào, tôi không quan tâm.

Tôi và mẹ chồng chuyển về căn nhà của riêng mình. Nhà không lớn nhưng rất ấm cúng. Đầu gối của mẹ chồng vẫn không tốt lắm, nhưng bà không cần phải dầm mưa dãi nắng đi nhặt ve chai nữa. Bà vốn không ngồi yên được, nên nhận mấy việc thủ công nhẹ nhàng trong khu phố, kết bạn với mấy bà cụ, nụ cười trên gương mặt cũng nhiều hơn.

Công việc của tôi đi vào quỹ đạo, được thăng chức, tăng lương. Tuy vẫn bận rộn nhưng mỗi ngày trở về nhà, nhìn thấy ánh đèn trong bếp, ngửi thấy mùi cơm canh, nhìn thấy mẹ chồng ngồi trên ghế sofa đeo kính lão kh//âu vá, lòng tôi lại thấy đong đầy và vô cùng bình yên. Cuối tuần, thỉnh thoảng chúng tôi lại đi xem các dự án nhà ở vùng ngoại ô. Mẹ chồng rất thích nơi đó, bảo không khí trong lành, yên tĩnh. Tôi dùng khoản tiền bồi thường đó, cộng thêm số tiền tiết kiệm được, m/ua căn hộ 70 mét vuông ấy. Sửa sang đơn giản, thỉnh thoảng đến ở vài ngày như đi nghỉ dưỡng.

Trên ban công, mẹ chồng trồng rất nhiều hoa, nở rộ rực rỡ. Bà thường ngồi trên ghế bập bênh, phơi nắng, ngắm hoa, có khi ngồi cả một buổi chiều. Một buổi hoàng hôn nọ, chúng tôi cùng tưới hoa trên ban công. Ánh chiều tà nhuộm bầu trời thành màu vàng đỏ ấm áp. Mẹ chồng đột nhiên hỏi: "Thanh Thanh, hôm đó ở tòa án, bố mẹ con làm như vậy, con có h/ận họ không?"

Tay tưới hoa của tôi khựng lại, suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: "Trước kia thì h/ận, h/ận đến mức không ngủ được. Còn bây giờ... không h/ận nữa."

"Hửm?"

"H/ận mệt lắm." Tôi đặt bình tưới xuống, nhìn ráng chiều nơi chân trời, "Họ sinh ra con, nuôi con hai mươi năm, dù tốt hay x/ấu thì cũng qua rồi. Nghĩa vụ cần làm, con sẽ làm. Nhưng thêm nữa thì một xu cũng không có. Con không phải thánh nhân, không làm được chuyện lấy đức báo oán. Nhưng con cũng không cần thiết phải dùng sai lầm của họ để trừng ph/ạt chính mình cả đời." Tôi quay đầu nhìn mẹ chồng mỉm cười: "Con có mẹ, thế là đủ rồi."

Mẹ chồng cũng cười, những nếp nhăn nơi khóe mắt như đóa cúc đang nở rộ. Bà vươn tay nắm lấy tay tôi. Bàn tay bà vẫn thô ráp như thế, nhưng rất ấm áp. "Con gái mẹ, trưởng thành rồi." Bà nói, trong mắt phản chiếu ánh hoàng hôn, lấp lánh sáng.

Đúng vậy, trưởng thành rồi. Từng bị cuộc đời giáng cho những cú đá/nh đ/au đớn, từng bị người thân làm tổn thương sâu sắc, nhưng cũng từng được người ta dùng cả mạng sống để bảo vệ, dùng cách vụng về nhất nhưng chân thành nhất để yêu thương. Khổ đ/au không khiến tôi trở nên lạnh lùng, mà chỉ dạy tôi cách phân biệt, người nào xứng đáng để tôi trân trọng bằng cả mạng sống, việc gì xứng đáng để tôi liều ch*t bảo vệ.

Những gì không thể đá/nh gục được bạn, cuối cùng sẽ khiến bạn trở nên mạnh mẽ. Và những người yêu thương bạn, sẽ là ánh sáng ấm áp nhất trên con đường trưởng thành ấy. Gió thổi qua, những bông hoa trên ban công khẽ lay động, tỏa hương thơm dịu nhẹ. Ngày tháng còn dài, nhưng chúng tôi đều không còn sợ hãi nữa.

Danh sách chương

3 chương
09/08/2026 23:05
0
09/08/2026 23:05
0
09/08/2026 23:04
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu