Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau đó, tôi để ý thấy hội bạn thân của Hân Duyệt cũng tránh xa chỗ ngồi của cô ta hết mức có thể.
Còn chỗ ngồi của Hân Duyệt thì bừa bãi, chẳng biết người đâu mất rồi.
[Bạch Nghiên, Bạch Nghiên, tớ nói cho cậu nghe, hôm nay cậu đến muộn quá nên bỏ lỡ màn kịch hay rồi, cậu không thấy biểu cảm trên mặt Hân Duyệt lúc đó đặc sắc đến mức nào đâu.]
Lúc ăn trưa, đồng nghiệp bên cạnh tôi hả hê nói.
Hóa ra sáng nay bạn trai của Hân Duyệt đến công ty làm lo/ạn một trận, đòi chia tay bằng được với cô ta.
Nhưng Hân Duyệt không đồng ý.
Cuối cùng, Tề Tuần Ngọc đá/nh Hân Duyệt, đúng lúc anh trai tôi nhìn thấy, thế là anh lấy lý do cản trở công việc để đuổi việc cô ta.
Quay về chỗ ngồi, tôi tình cờ gặp Hân Duyệt đang đến lấy những món đồ cuối cùng.
Cô ta nhìn thấy tôi thì trừng mắt đầy á/c ý, tôi mỉm cười đáp lại, hỏi cô ta có cần giúp gì không?
Hân Duyệt không nói lời nào, ôm một chồng thùng giấy rồi rời khỏi tòa nhà văn phòng.
Theo sau cô ta là những lời bàn tán xì xào của những đồng nghiệp từng nịnh bợ cô ta.
[Loại người này cũng biết diễn quá nhỉ, lúc Hoắc tổng đến vạch trần mà vẫn còn diễn kịch được.]
[Đúng thế, trước đây đã thấy chướng mắt cô ta lâu rồi.]
[Chậc chậc chậc, ngay cả vụ t/ai n/ạn lần trước cũng là do cô ta tự biên tự diễn, chuyện này chính miệng Hoắc tổng nói đấy.]
Ngay cả lãnh đạo cũng nói:
[Tiếc cho mình trước đây trọng dụng cô ta như vậy, không ngờ lại là một kẻ mạo danh!]
Khi tường đổ thì người người đẩy.
Xã hội vốn dĩ luôn là như vậy.
Tôi đã đi làm yên ổn được vài ngày, cứ ngỡ mọi chuyện đã kết thúc như thế.
Cho đến khi nhận được điện thoại từ một người bạn đại học hồi tôi còn học trong nước.
Họ định tổ chức họp lớp.
Ban đầu tôi không định đi, nhưng khi thấy trong danh sách khách mời có tên Tề Tuần Ngọc, tôi liền đồng ý.
Tôi có linh cảm, buổi họp lớp lần này sẽ rất náo nhiệt.
Sau khi tăng ca xử lý xong vài việc ở công ty, tôi là người đến cuối cùng.
Tôi phát hiện ra Hân Duyệt cũng có mặt.
Cô ta nhìn thấy tôi, vẻ mặt như không thể tin nổi là tôi lại xuất hiện.
Sau đó tôi thấy cô ta nghiêng đầu nhìn sang phía bàn nam với vẻ hoảng lo/ạn, nơi Tề Tuần Ngọc đang ngồi.
Nhưng Tề Tuần Ngọc không để ý, vẫn đang được đám nam sinh săn đón như hồi còn làm hội trưởng hội sinh viên.
Họ nói chuyện rất lớn tiếng.
Đa số đều ngưỡng m/ộ Tề Tuần Ngọc vì có cô bạn gái xinh đẹp, gia thế lại giàu có.
Tôi có thể nghe rõ mồn một lời nói lảm nhảm của Tề Tuần Ngọc khi đã say khướt.
[Không không không, cô ta, Hân Duyệt không bằng mối tình đầu của tôi đâu. Chỉ là cô ta, tính tình quá tệ, lại không chịu nghe lời, gia thế cũng chẳng giúp ích được gì cho tôi, nếu không thì tôi cũng chẳng chia tay với cô ta làm gì.]
[Mối tình đầu của anh ta là ai thế?]
Có người hỏi.
[Hình như là cô học muội Bạch Nghiên đang ngồi đằng kia kìa.]
Người đáp lại vừa vặn nhìn về phía tôi.
Tôi mỉm cười, bình thản ngồi tại chỗ.
Ở bàn nữ, tôi cảm thấy cả hai bên trái phải đều có chút xa lạ.
Nhưng tôi nhận ra ngay hai người họ chính là những kẻ nổi tiếng b/ắt n/ạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh trong trường, sau này vì đụng phải người cứng đầu nên buộc phải nghỉ học.
Tôi không ngờ họ cũng ở đây.
Sau khi tôi giới thiệu tên mình, họ kinh ngạc một chút rồi bắt đầu mỉa mai tôi.
[Tôi nói ai chứ, hóa ra là Bạch Nghiên “đại gia xã giao” đấy à, chúng tôi cứ tưởng cậu không đến chứ, sao mấy năm nay bặt vô âm tín vậy.]
[Chứ còn vì ai nữa, vì Tề học trưởng chứ sao. Hồi đó sau khi học trưởng chia tay cậu ấy là cậu ấy chẳng tham gia hoạt động xã giao nào nữa, nghe nói tốt nghiệp xong đi làm ở một nơi khỉ ho cò gáy.]
[Đúng rồi, mặc dù rất ngại nhưng chúng tôi phải khuyên cậu một câu, Tề học trưởng bây giờ đã có bạn gái rồi, gia thế người ta không phải dạng vừa đâu, là tiểu thư nhà họ Hoắc đấy. Cậu ấy mà, với Tề học trưởng sớm đã không còn ở cùng một đẳng cấp rồi, tự lượng sức mình đi nhé.]
Những người xung quanh nghe thấy lời mỉa mai của hai người này đều lộ ra vẻ hóng hớt.
Thậm chí có một bộ phận người còn không ngừng hạ thấp tôi để nịnh bợ Hân Duyệt.
Còn Hân Duyệt thì chẳng buồn che giấu nữa, nhìn tôi với vẻ đầy khiêu khích.
Tôi cười, cứ như thể kẻ bị đuổi khỏi nhà mấy hôm trước không phải là cô ta vậy.
[Hóa ra Hân Duyệt cậu chưa chia tay với Tề học trưởng à, sao tớ nghe nói trước đây hai người có chút mâu thuẫn nhỉ? À đúng rồi, cậu đang làm việc ở đâu thế? Giờ mất đi chỗ dựa rồi, công việc chắc là khó tìm lắm nhỉ.]
Nghe tôi nói xong, cả bàn tiệc im phăng phắc.
Trên mặt Hân Duyệt không còn chút m/áu, trừng mắt nhìn tôi mà không thốt nên lời phản bác.
[Cảm ơn sự quan tâm của Bạch Nghiên, tớ, tớ bây giờ sức khỏe không tốt, A Ngọc không nỡ để tớ đi làm.]
Cô ta nghiến răng nghiến lợi trả lời tôi.
Vì muốn tôi không vạch trần cô ta ngay tại chỗ, cô ta chỉ còn cách nhẫn nhịn.
Mà tôi thì lại thích nhìn cái bộ dạng tức đến nghiến răng nghiến lợi nhưng chẳng làm gì được tôi của cô ta.
Buổi tiệc kéo dài rất lâu, Tề Tuần Ngọc mãi đến khi đến bàn tôi mời rư/ợu mới phát hiện ra sự hiện diện của tôi.
Cái vẻ kiêu ngạo lúc trước dần tắt ngấm khi nhìn thấy tôi.
Sắc mặt cũng bắt đầu khó coi.
Những người xung quanh anh ta không để ý, vẫn tiếp tục ồn ào.
Anh ta lại đột ngột quỳ xuống trước mặt mọi người, rồi lấy ra một chiếc hộp nhỏ, giơ lên và nói với tôi đầy thâm tình:
[Nghiên Nghiên, anh thừa nhận trước đây đã làm sai với em rất nhiều chuyện, nhưng cũng vì anh quá yêu em. Vốn dĩ anh đã nghĩ nếu gặp lại em, nhất định anh sẽ nói ra những lời từ tận đáy lòng mình.]
[Anh yêu em, Nghiên Nghiên.]
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook